Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 88

Nhưng nếu nói theo nghĩa hẹp, dị năng là chỉ những khả năng kỳ lạ khiến người ta phải kêu lên “quá phi khoa học!”, ví dụ như năng lực “tin thì có, không tin thì không” của Lục Tinh Triệu, hay như cái túi má của Nhị Ngoan có thể chứa đến mười mét khối đồ vật.

Với Hoài Lâm, đây đúng là cơ hội tuyệt vời để dạy học.

Cậu bế hai nhóc hamster cùng cái hộp mì tôm là “nhà” của chúng, đưa cho Lục Tinh Triệu xem rồi giảng giải: “Thấy chưa, đây là hiện tượng mà khoa học hiện nay chưa lý giải được! Nhưng nó là thật! Anh còn thấy dị năng mơ hồ, không đáng tin nữa không?”

Lục Tinh Triệu ngồi đối diện với dáng vẻ như đang nhập vai “Nhà tư tưởng”, hồi lâu mới thều thào: “Vậy… mấy trận đòn hồi nhỏ của tôi là vì cái gì vậy?”

Cảnh tượng cha Lục vung roi da, ánh mắt lẫm liệt như đại tướng hiện về… Còn có tiếng hét đầy khí thế: “Thằng nhãi! Mai mốt mày mà muốn vào Đảng thì nhất định phải tin vào chủ nghĩa duy vật!”

Lục Tinh Triệu đang chìm trong hồi ức không mấy vui vẻ thì Hoài Lâm đã nắm lấy tay phải anh, nghiêm túc khuyên: “Anh à! Anh nhất định phải tin vào chủ nghĩa duy tâm!”

Lục Tinh Triệu: “…” Mệt tim ghê…

Tóm lại là, hai chiếc xe đã quay lại, trừ một ít đồ tổn thất thì mọi chuyện đều ổn. Cũng coi như được buổi dã ngoại nướng cá.

Đan Triết thử đổi nhà cho hai “anh hùng” chuột hamster, muốn nâng cấp điều kiện sống cho dị năng giả, nhưng không ngờ đôi vợ chồng nhỏ lại không chịu.

Kim Lấp Lánh thì thôi, vốn đã hiền lành, đành ngậm ngùi gặm gặm đống bông dọn nhà; Nhị Quài vừa chui vào ổ mới đã lập tức lăn ra giả chết, “éc” một tiếng rồi nằm im không nhúc nhích, chẳng có tý phong thái cao nhân nào cả!

Vẫn là Hoài Lâm nói: “Thôi đừng đổi nữa, có lẽ tụi nó đã xem cái hộp này là lãnh địa riêng rồi, mùi quen thuộc mới là thứ quan trọng nhất với mấy sinh vật nhỏ như vậy.”

Đan Triết đành đen mặt, trả hai nhóc lại vào hộp mì tôm cũ.

Nói thật, dị năng này đúng là tiện vô cùng. Không trách gì các nhân vật chính trong truyện mạt thế đều có một cái không gian tùy thân.

Hoài Lâm phấn khích hết biết, bắt đầu thí nghiệm bằng cách đưa mấy dụng cụ và quần áo không quan trọng cho Nhị Quài giữ.

Ban đầu Nhị Quài còn không muốn, nhưng bị vợ véo lông răn dạy xong thì cụp tai nghe lời, ngoan ngoãn nhét hết đồ vào túi má của mình.

Một con vật chỉ to bằng nửa bàn tay, vậy mà “nuốt” trọn gần nửa mét khối đồ đạc—cảnh tượng vừa chấn động vừa nực cười, khiến cả xe đầy người theo chủ nghĩa duy vật cũng phải há hốc mồm không ngậm lại được.

Chiếc xe lại lăn bánh. Không phải cuốc bộ đúng là sướng gì đâu. Lục Tinh Triệu phân công một người trèo lên nóc xe canh chừng.

Lúc này, cả bọn đã rời khỏi thành phố Z một đoạn kha khá thì bất ngờ nghe thấy người trên nóc đập mạnh vào tấm thép, hét lớn: “Nhìn phía sau! Mau nhìn phía sau kìa!”

Hoài Lâm thoáng giật mình, cảm thấy chiếc xe rung lên rất nhẹ. Lẽ nào thành phố Z lại động đất nữa?

Cậu kéo kính xe xuống, quay đầu nhìn ra sau, chỉ thấy tầm mắt nơi xa xa—nơi những nóc nhà cao tầng của thành phố Z lờ mờ hiện ra—đột nhiên bị phủ lên bởi một tầng màu xanh lục.

Từ hướng đó còn truyền đến một loại âm thanh kỳ quái, tựa như có sợi thừng lớn đang siết chặt vật gì đó, phát ra tiếng "kèn kẹt".

Rồi Hoài Lâm trơ mắt nhìn thấy—từ chính giữa thành phố Z, một dây leo khổng lồ màu xanh vọt thẳng lên không trung! Nó mọc nhanh đến mức kinh hoàng, thân cây vừa mới chọc lên giữa không trung, thì tầng tầng lớp lớp lá xanh đã như mưa trút xuống, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ hình dáng thành phố trong một mảng xanh mênh mông.

Giờ nhìn lại, nơi đó giống hệt một cái bát khổng lồ bằng lá cây úp ngược lên mặt đất!

Tất cả mọi người trong xe đều hóa đá.

“To… to thế á?!” Lão Cao ấp úng nói, “Đây… đây là cây đậu thần nhà ai trồng vậy?! Định leo lên trời à?!”

Hoài Lâm cũng “oa” một tiếng: “Bảo sao cứ thấy động đất liên miên, hóa ra là cái thứ quái quỷ này trồi lên từ dưới đất… Hôm nay là ngày thứ ba của ‘nạn đói’ đấy! Ban ngày là thời gian cây cối biến dị, còn đến xế chiều sẽ tới lượt động vật…”

Cậu cúi nhìn chiếc hộp đựng hai con chuột nhỏ, nghĩ bụng: Như Nhị Ngoan chắc là một trong những con vật đầu tiên biến dị luôn rồi.

“Động thực vật mà đều biến dị thì mấy ngày tới sợ là chẳng dễ sống đâu.” Lục Tinh Triệu trầm ngâm, lập tức nghĩ đến chuyện quan trọng nhất, “Nếu thực phẩm thối nhanh hơn, còn ngũ cốc và thịt thì khó kiếm…”

“Đó là lương thực mà!” Hai mắt Hoài Lâm sáng rực như đèn pha: “Một cây rau bự như thế, ăn đến khi hết tận thế cũng không hết đâu!”

Mọi người: “……”

Hoài Lâm chỉ vào cái cây khổng lồ kia, nói với vẻ nghiêm túc lạ thường: “Chúng ta phải phát huy tinh thần của dân tộc ăn uống vĩ đại—cái gì ăn được trực tiếp thì gọi là lương thực, còn cái gì không ăn được thì gọi là thuốc bắc! Dù sao cũng phải nghĩ cách nấu cho bằng được!”

Bình Luận (0)
Comment