Mọi người ngồi xung quanh tảng băng, vẫy tay chào anh, Hoài Lâm tươi cười nói: “Anh về rồi à! Hì hì, bọn em làm được kha khá đá rồi đó.”
“Chút diêm tiêu ấy mà tạo ra được tảng băng to thế này sao?” Lục Tinh Triệu ngẩng đầu nhìn khối băng, nghiêm túc gật đầu — trong lòng thầm nghĩ: Khoa học quả nhiên là lực lượng sản xuất số một.
Đan Triết len lén ghé tai Hoài Lâm thì thầm: “Dùng năng lực của anh cậu kiểu này… có thấy hơi quá không? Cậu định khi nào mới nói thật với anh ta đấy?”
Hoài Lâm cũng hạ giọng đáp: “Ba mươi lăm độ rồi! Không có điều hòa thì chịu sao nổi! Giờ chưa phải lúc, lỡ mà tôi thú nhận ngay lúc này, đừng nói là có đá, đến súng cũng không còn mà dùng… Chờ đến nơi an toàn, tôi sẽ giải thích đàng hoàng, rồi thôi miên thêm chút, nếu anh ấy thật sự tin vào năng lực bản thân, thì mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.”
“Anh ấy thích tôi, nên cần tôi.” Hoài Lâm cười khẽ, “Tôi cũng thế mà.”
“….” Khóe mắt Đan Triết giật giật, một lúc sau mới nhìn Hoài Lâm bằng ánh mắt không sao diễn tả nổi: “Cậu biết hết rồi à?”
Hoài Lâm cười ranh mãnh: “Tôi biết từ lâu rồi. Biết trước cả mấy người ấy chứ.”
Đan Triết: “…” Quỷ ranh! Tiểu Hoài đúng là quỷ ranh mà!
Không bao lâu sau, xung quanh toàn là xương cá, bữa ăn tạm coi như xong.
Nhưng lương thực còn lại chỉ đủ nửa ngày, đành trông mong vào việc tìm thấy gì đó ở thị trấn kế tiếp. Xe thì không đủ, đi bộ lại tốn không ít thời gian và sức lực.
Hoài Lâm bắt đầu thu dọn đồ đạc, nhét hết vào xe.
Vừa dỡ xong bộ làm đá thì đột nhiên thấy một cái bóng trắng từ bên dưới vụt ra, như con vật nhỏ nào đó vừa bị lôi ra khỏi tổ.
Hoài Lâm giật mình, nhìn kỹ lại càng giật mình hơn.
“Nhị Ngoan!!!! Mày lại chui về rồi à?!”
Lông trắng như tuyết của Nhị Ngoan giờ đã bám đầy bụi đất, thì ra nó trốn dưới cục đá to để tránh nóng. Bị phát hiện, nó luống cuống chạy vòng quanh, ngẩng đầu nhìn cậu đầy lúng túng.
Hoài Lâm khẽ đưa tay ra, dè dặt v**t v* nó: “Mày cũng biết quay về đấy à? Biết nhà vẫn là tốt nhất rồi đúng không? Còn vợ mày… tìm không thấy à?”
Cậu vừa dứt lời thì Nhị Ngoan đảo mắt nhìn quanh, rồi từ đâu đó lại chui ra một sinh vật nhỏ vàng óng lấp lánh.
“Kim Lấp Lánh!!! Tao biết ngay là mày không thể chết được mà!”
Hoài Lâm mừng rỡ, vươn tay định ôm lấy con chuột hamster nhỏ bé từng thoát chết trong gang tấc. Không ngờ Kim Lấp Lánh lần này lại trốn mất, vừa kêu chíu chíu vừa nhào tới cào mắng Nhị Ngoan một trận.
Nhị Ngoan có vẻ rất không cam lòng, bị vợ véo cho hai cọng lông.
Hoài Lâm xót xa khuyên nhủ: “Ấy đừng đánh nhau, có gì từ từ nói chớ! Lấp Lánh, phải biết yêu thương ông chồng nhút nhát nhà em chứ, biết không?”
Sau một trận giáo huấn, Nhị Ngoan cụp tai ủ rũ, xoay lưng lại, dùng hai móng trước bóp bóp hai bên túi má, phun ra một vật nhỏ.
Hoài Lâm nhìn rõ, đó là thứ trông như… xe hơi đồ chơi.
Cậu định trêu hai nhóc hamster một chút, nhưng chợt thấy có gì đó sai sai.
Chiếc ô tô bé tí xíu đó vừa tiếp xúc với không khí liền bắt đầu phồng lên — ban đầu chỉ lớn cỡ bàn chân, mấy giây sau đã cao cả mét, có thể nhìn thấy cả nội thất bên trong. Chưa đầy một phút sau, ngay trước ánh mắt khiếp sợ của Hoài Lâm, nó đã biến thành chính chiếc xe van mà họ lái đi hôm qua.
Hoài Lâm: “…”
“Cạch”—thứ trong tay Hoài Lâm rơi xuống đất, cậu run run gọi: “Anh… anh ơi, qua đây một chút…”
Mấy người xung quanh nghe thấy thì cũng nhìn sang — rồi ai nấy đều trố mắt há mồm.
“Tiểu Hoài, cậu… cậu có không gian tùy thân thật à?!”
Hoài Lâm giận điên lên: “Là Nhị Ngoan! Là Nhị Ngoan nhà tôi tự nhiên biến dị ra năng lực không gian!”
Đan Triết phun tào: “Nhị Ngoan, mày mới đúng là nhân vật chính! Đầu tiên là trải qua thảm họa lớn, bị thất lạc vợ, sau đó vượt muôn vàn khó khăn tìm lại vợ yêu, rồi giữa hành trình bỗng thức tỉnh dị năng không gian, cuối cùng đoàn tụ với chủ nhân… Đây đúng là mô-típ phim Hollywood mà!?”
Tỷ lệ người có dị năng trong loài người chỉ khoảng một phần nghìn, với động vật thì cũng tương đương.
Dù gọi là “dị năng” có phần hơi mơ hồ, vì thực ra mọi năng lực vượt ngoài thường thức đều có thể quy vào khái niệm này. Ví dụ như người ăn được sáu suất cơm trong một bữa chẳng hạn…