Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 86

Mấy giây sau, Nghiêm Phi Quang rơm rớm nước mắt nói: “Hoài Lâm, từ hôm nay trở đi em chính là nam thần của anh!”

  Lục Tinh Triệu giận không kiềm được, lập tức dúi cái ô vào tay Đan Triết, ra lệnh: “Cầm lấy.”

  Đan Triết chưa hiểu gì, nhận lấy xong chỉ thấy Lục Tinh Triệu cõng Hoài Lâm chạy cái vèo, biến mất tăm không thấy bóng.

  Lão Cao há hốc mồm: “Đây đúng kiểu báo con giữ mồi đấy, ngoạm một cái là chạy mất tiêu, mang đi giấu nơi không ai tìm thấy, coi như đồ riêng của mình rồi…”

  Đan Triết liếc mắt nhìn: “Bao nhiêu tuổi đầu rồi? Còn xem Thế giới động vật à?”

  Lão Cao mặt mày đỏ lựng, gãi đầu nói: “Thì mấy cái khác không hiểu… Đọc sách không vô thì xem tài liệu cũng được mà, coi mấy cái về sư tử, hổ báo gì đó thấy cũng hay phết. Mà nè, sư tử cũng sợ vợ đấy, đời đúng là…”

  Đan Triết lại liếc cái nữa, lão Cao lập tức câm miệng, rầu rĩ đi theo sau hắn: “Ừm, lão Lục dạy rồi, vợ nói cái gì cũng đúng hết.”

  “Em nói gì cũng đúng.” Lục Tinh Triệu cõng Hoài Lâm, nghiêm túc nói, “Nhưng cũng phải đúng nơi đúng lúc. Đầu óc thằng Nghiêm Phi Quang kia… ừm… lời nó nói không thể coi là thật được.”

  Hoài Lâm bịt miệng cười trộm, nằm bò trên lưng Lục Tinh Triệu chẳng nói năng gì.

  Lục Tinh Triệu nghiêm mặt nói: “Đừng có tin lung tung, mấy lời lúc nãy mọi người chỉ đùa thôi, em nghe rõ chưa? Em vẫn chưa thành niên, giờ mà nghĩ tới chuyện cưới xin thì còn quá sớm…”

  “Anh ơi, em từ đầu tới cuối có nói chuyện đó bao giờ đâu! Mấy người đó cứ ‘hiền thục’ với ‘hiền huệ’ suốt ấy chứ,” Hoài Lâm cười toe, “em là muốn lấy vợ nha!”

  “……”

  Một lát sau, Lục Tinh Triệu uể oải đáp: “Ờ, là anh nghĩ lung tung.”

  Hoài Lâm bụng dạ đầy trò, lại cố ý hỏi: “Anh, anh muốn tìm kiểu vợ thế nào, có giỏi giang bằng em không?”

  Trong đầu Lục Tinh Triệu bất giác hiện ra một hình ảnh: Hoài Lâm ngồi trước TV xem mấy bộ anime kỳ cục, vừa xem vừa đan len cho mình…

  “Chắc… không giỏi bằng em đâu.” Lục Tinh Triệu nhỏ giọng đáp.

  Hoài Lâm bĩu môi cười: “Anh ơi, em nói cho anh biết, mai mốt em phải lấy người hơn tuổi em chút.”

  “Ừ.”

  “Nhất định phải khỏe mạnh, tốt nhất là giỏi thể thao, biết bắn súng bắn cung càng tốt!”

  Lục Tinh Triệu lo lắng hỏi: “Bà vợ dữ như vậy, em chắc là trị nổi không đó?”

  Hoài Lâm cười xấu xa: “Cho nên, anh ấy phải ngoan ngoãn nghe lời em, em nói gì cũng tin, còn phải bao dung em thỉnh thoảng phạm chút sai lầm nhỏ, hì hì, tốt nhất việc nhà để anh ấy làm hết…”

  “Nghe còn tạm.” Lục Tinh Triệu gật đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ: Cũng không được, yêu cầu này quá đơn giản rồi. Thể thao bắn súng gì đó có là gì, việc nhà gì đó anh cũng làm được mà, dọn dẹp đâu ra đấy là sở trường của anh! Mà ngoan ngoãn nghe lời hả… anh cũng rất nghe lời nha!

Ngày 31 tháng 12 năm 2033, bầu trời vẫn còn sáng rõ, mặt đất nóng hầm hập đến mức đủ để nướng chín trứng gà.

Không thể tiếp tục hành quân đường dài trong tình cảnh như vậy, mọi người đành dừng lại bên một hồ chứa nước nhỏ, tận dụng điều hòa xe hơi để xua bớt chút hơi nóng. Tất cả vật liệu có thể che nắng đều đã được dựng lên, làm thành hai căn lều tạm, chen chúc bên dưới là những thân người kiệt sức.

Trong hồ chứa chỉ còn một vũng nước đục nông cạn, không thể dùng làm nước uống, nhưng lại có không ít cá giãy lên khỏi mặt nước, đang hấp hối trên nền đất khô nứt nẻ.

Thực phẩm hiện tại cực kỳ khan hiếm, đám cá này đúng là món quà bất ngờ. Chúng lập tức bị bắt lên, làm sạch rồi nướng chín chia nhau ăn, mùi vị tuy đơn giản nhưng khá ngon miệng.

Dưới mái lều còn đặt một thiết bị kỳ lạ: một cái chậu ở phía trên đang nhỏ giọt từng giọt nước xuống lớp diêm tiêu bên dưới, tạm thời tạo thành một hệ thống làm mát thô sơ.

Cao lão đại dày mặt lại gần, nói: “Ầy, Tiểu Hoài à, cái máy lớn này có thể dời lại đây thêm chút nữa không?”

Hoài Lâm còn chưa kịp trả lời, Đan Triết đã lạnh giọng ngắt lời: “Thân thiết quá nhỉ?”

Cao lão đại nhìn Đan Triết, rồi lại liếc sang Lục Tinh Triệu, vội đổi giọng cười trừ: “Báo cáo đồng chí thủ trưởng Hoài…”

“Không có cửa.” Hoài Lâm đáp dứt khoát. “Tôi đang lọc nước chứ không phải làm đá riêng cho mấy người. Mà giờ mới có ba mươi lăm độ, có phải không chịu nổi đâu.”

Dứt lời, cậu lại cúi đầu thì thầm vào tai Lục Tinh Triệu điều gì đó. Lục Tinh Triệu bật cười: “Anh hiểu rồi, biết nguyên lý cổ truyền này rồi, khỏi cần giải thích thêm.”

Cả Đan Triết lẫn Hoài Lâm đều cùng nghĩ bụng: Anh tin là được rồi!

“Anh, đi bắt thêm vài con cá nữa đi.” Hoài Lâm dặn.

Nửa tiếng sau, khi Lục Tinh Triệu quay lại, cảnh tượng trước mắt khiến anh đứng sững tại chỗ: một khối băng cao hai mét sừng sững nằm giữa mái lều.

Lục Tinh Triệu: “…?!”

Bình Luận (0)
Comment