Khoảng 11 giờ đêm ngày 31, trời vẫn còn sáng rõ.
Hai chiếc xe lao vun vút trên đường. Người ngồi chen chúc chật kín, vừa trò chuyện vừa chơi rút bài ma.
Chỗ trong xe vốn đã nhỏ, ở giữa còn đặt một chiếc bàn con.
Hoài Lâm ngồi trong lòng Lục Tinh Triệu, tay cầm bộ bài: “Gần giao thừa rồi đó. Mấy người năm nay xem ra không gỡ lại được nữa rồi!”
Lão Cao ngồi đối diện, không phục nói: “Đừng vội đắc ý, cậu cũng mới thắng tôi có hai đồng thôi.”
Đan Triết lạnh nhạt tiếp lời: “Một ván mười xu, chúng ta đã chơi hơn ba mươi ván, ông mới rút được gần hai chục lá ma, vậy mà còn bảo là ‘chỉ có’?”
Lão Cao bất mãn: “Tại Hoài Lâm cậu ta nhìn hiền lành quá mức, ai ngờ lại lanh lợi như vậy…”
Về điểm này, Đan Triết tỏ ra đồng tình, gật đầu nói: "Trong người cậu ta như thể có đến hai mươi ảnh đế cùng tồn tại vậy”
Người cuối cùng trong nhóm, Nghiêm Phi Quang cũng góp lời: “Đúng là thần tượng của tôi! Cậu ấy ván nào cũng tránh được lá bài ma tôi giữ.”
Đan Triết cau mày: “Tại trên mặt cậu lộ hết cảm xúc rồi còn gì. Mười ván đầu còn không phân biệt được các lá bài, cứ đem hỏi Hoài Lâm, chẳng khác nào đưa cả bộ bài cho người ta xem.”
Hoài Lâm mỉm cười: “Được rồi, đừng cãi nữa. Sắp sang năm mới rồi, tôi nghĩ hôm nay mọi người khó mà lật ngược tình thế.”
Ngồi phía sau cậu, Lục Tinh Triệu đã nhìn hồi lâu, không kìm được nói: “Hay là tôi cũng chơi một ván…”
Chưa dứt lời, cả bốn người còn lại đồng thanh: “Không được!”
Lục Tinh Triệu khựng lại: “…”
“Anh nhìn từ góc độ đó thì thấy hết bài trên bàn rồi.” Hoài Lâm vừa nói vừa quay lại, khẽ hôn lên cằm anh một cái, rồi nhỏ giọng hỏi: “Lá thứ hai trên tay Đan Triết là bài ma đúng không?”
“Ừm…” Lục Tinh Triệu do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn thấp giọng đáp: “Chắc là vậy.”
Hoài Lâm lại nghiêng đầu hôn anh một cái nữa. Lục Tinh Triệu cười khẽ, thỏa hiệp: “Cậu ấy cầm J rô, Q cơ, joker và 2 rô.”
Một giờ sau, Hoài Lâm thắng áp đảo, tổng cộng thu về ba đồng năm xu, trở thành người thắng lớn cuối cùng của năm cũ.
“Chúc mừng năm mới nhé! Chúc mọi người đầu năm vui vẻ!” Hoài Lâm lần lượt chúc từng người, sau đó nói tiếp, “Tiền này tôi trả lại, xem như lì xì cho mọi người.”
Dứt lời, cậu vẫn ngồi yên tại chỗ, ánh mắt mang theo chút mong chờ nhìn từng người.
Lục Tinh Triệu là người đầu tiên hiểu ý, lục mãi trong túi mới tìm được hai tờ tiền, đặt vào taycủa Hoài Lâm rồi mỉm cười: “Lì xì cho em.”
Những người còn lại: “…”
Thì ra là thế, cậu ấy lì xì trước, chính là để ép mọi người phải đáp lại!
Khóe môi Đan Triết khẽ giật, sau một hồi lưỡng lự cũng rút ví ra, ném sang cho cậu: “Cho cậu đó, trong tận thế rồi tiền cũng chẳng còn mấy giá trị. Trong ví chắc còn gần ngàn.”
Anh đã đưa, Lão Cao cũng đành phải móc túi. Vừa lục vừa lẩm bẩm: “Thôi thì tặng luôn đi… Hoài Lâm mười bảy tuổi rồi, qua sinh nhật là trưởng thành, lì xì một cái cũng là chuyện nên làm…”
Nói vậy, nhưng tìm mãi vẫn không thấy tiền, cuối cùng chỉ lôi ra được hai viên kẹo, đưa cho Hoài Lâm.
Hoài Lâm nhìn nhìn, rồi nhỏ giọng nói: “Hình như… đây là mấy viên kẹo tôi tặng mọi người trước đó?”
“Bọn tôi… thực sự không còn gì cả.” Lão Cao lúng túng xoa tay, khẽ hỏi Đan Triết: “Này, cậu có thể chia lì xì trong ví cho tôi một nửa không?”
Hoài Lâm bật cười: “Em đâu phải người cho vay nặng lãi. Anh không cần lì xì lại đâu, Em tặng anh thêm viên kẹo này.”
Thật ra, việc thu gom tiền giấy cũng chỉ là nửa đùa nửa thật. Cậu chủ yếu muốn cất chúng lại một chỗ, phòng khi bị hư hỏng hoặc thất lạc. Dù trong thời kỳ tận thế tiền không còn mấy giá trị, nhưng xét về mặt kỹ thuật in ấn tinh vi, thì chúng gần như không thể tái tạo được sau khi xã hội sụp đổ. Ở một số khu vực biệt lập, những đồng tiền này đôi khi vẫn có thể được sử dụng như một hình thức trao đổi.
Đến lượt Nghiêm Phi Quang, anh ta đảo mắt nhìn quanh với ánh mắt long lanh vô tội, ngập ngừng nói: “Anh… không có tiền. Anh có thể chơi vĩ cầm để trừ nợ được không?”
“Từ chối, cảm ơn!” – cả xe đồng thanh.