Hoài Lâm kéo tay áo Lục Tinh Triệu, ngẩng đầu thì thầm vài câu bên tai anh.
Lục Tinh Triệu nghe xong, liền mở lời hỏi: “Tình hình bọn tôi cũng tương tự, cũng tới đây để tìm cung tên. Nếu các anh đồng ý, không bằng ta trao đổi một chút? Ngoài các vật tư thông thường, bọn tôi còn có thiết bị bộ đàm hoạt động trong phạm vi bán kính nửa kilomet và một ít tình báo mới.”
Kỷ Thần bật cười: “Làm gì có chuyện bàn chuyện buôn bán với dân thường? Mấy người muốn cung tên thì cũng được thôi, chi bằng theo bọn tôi về trạm tạm thời trước, rồi ta cùng ngồi lại bàn bạc…”
Lục Tinh Triệu trầm ngâm một lúc, rồi cúi đầu hỏi xin chỉ thị của thủ trưởng Hoài.
Hoài Lâm nhỏ giọng đáp: “Mục tiêu không giống nhau, không hợp tác được đâu. Mình chỉ cần tiếp tế một chút rồi đi, anh hỏi thử xem họ có thứ gì có thể dùng để đổi không?”
Lục Tinh Triệu đưa tay nhéo nhẹ vành tai Hoài Lâm, cũng thấp giọng đáp: “Đừng nghĩ nhiều, lát nữa cứ theo họ về. Lần này cứ nghe anh, quân đội vẫn còn tốt hơn em tưởng thôi.”
Anh lấy cái máy điện thoại cục gạch ra, liên lạc với Đan Triết trong xe, báo là có thể sẽ về muộn.
Người bắt máy lại là Cao lão đại, đáp: “Biết rồi biết rồi, Tiểu Mía ngủ rồi, đợi nó dậy tao bảo nó nghe lại…”
Hoài Lâm ghé đầu vào sát điện thoại, cười nói: “Anh đừng có nhân lúc bọn em không ở đó mà ăn h**p Tiểu Mía đấy nhé…”
Lão Cao tỏ ra bực mình: “Đánh không lại anh mày, Tiểu Mía nó cũng không thèm nghe tao, còn làm được gì nữa? Hai đứa chơi chán rồi thì mau về đi! Nói thật chứ không có anh mày ở cạnh trấn mấy con xác sống kia, ông đây cũng hơi [bíp——] lo lo đó…”
Chẳng bao lâu sau, Lục Tinh Triệu và Hoài Lâm theo quân đội dọn dẹp sạch sẽ sân tập bắn, tìm được mấy chục cây cung thể thao kiểu compound, thêm bảy tám cây loại cổ trang để trưng bày, còn lại là một ít cung luyện tập. Tất cả đều có thể thử nghiệm sử dụng.
Cả đội hành quân trở lại khu dân cư an toàn, chính giữa là Lục Tinh Triệu và Hoài Lâm được bảo vệ nghiêm ngặt.
Vừa vào trong hàng rào dựng lên, đoàn người lập tức bị dân chúng từ trong ùa ra bao vây.
“Đội trưởng Kỷ, anh mang gì về thế?”
“Tìm được đồ ăn không? Có liên lạc được với đơn vị nào khác không?”
“Anh hứa giúp tôi tìm em gái mà, có tin gì chưa?”
Kỷ Thần vừa ứng phó vừa vội vàng dỗ dành mọi người, đồng thời quay đầu ra lệnh: “Tiểu đội Một hôm nay gác ca, còn lại theo tôi!”
Tất cả tháo khiên chống bạo động, áo rằn ri, bình nước đặt hết ra sân. Hoài Lâm cũng tiện tay bỏ đồ ở cửa, theo Kỷ Thần vào kho chứa dưới lòng đất.
Kỷ Thần dẫn Lục Tinh Triệu, Hoài Lâm và vài người còn lại bắt đầu phân chia vật tư.
“Cung thì các anh cứ tùy ý chọn vài cây mang đi, nhưng nhớ là phải biết dùng, người chưa huấn luyện không điều khiển nổi đâu,” Kỷ Thần nói. “Đồng chí Lục, chắc anh biết dùng súng. Ở đây tôi có hai loại đạn có thể hỗ trợ, tôi mang theo tổng cộng 450 viên, những thứ khác tuy có, nhưng không có quyền cấp, mong anh thông cảm.”
Lục Tinh Triệu không ngờ đồng chí này lại hào phóng đến vậy, vừa gặp đã rút gần hết băng đạn, vội nói: “Bọn tôi không đến mức thiếu thốn. Các anh còn nhiều người phải lo, cho hai băng là đủ rồi.”
Kỷ Thần thở dài nói: “Dân ở đâu mà chẳng là dân? Một mình anh dẫn cả đoàn người đi cũng không dễ dàng gì. Anh lấy thêm ít đồ nữa đi, chỗ tôi còn bánh quy nén, lương khô còn rất ít, kháng sinh vẫn còn một ít…”
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, vòng quanh kho chứa lớn một vòng, có thể thấy tình hình ở đây cũng rất căng. Kỷ Thần dẫn một đội nhỏ, phải luân phiên tìm kiếm vật tư, nuôi sống số dân gấp ba lần quân số.
Lục Tinh Triệu nói: “Các anh cực quá rồi.”
“Phải bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!” Kỷ Thần mỉm cười. Hai người đều hiểu cảm xúc ấy.
Hoài Lâm đi quanh kho một vòng, nhìn những người được phân vật tư lần lượt xếp hàng trật tự để nhận cung tên và khẩu phần trong ngày.
Cậu có thể cảm nhận được—ở đây toàn là những người quang minh lỗi lạc, đối mặt với kiểu người như vậy không cần mưu mô tính toán gì cả, chỉ cần ngay thẳng thành thật là đã đủ để giành lấy sự tín nhiệm. Họ còn có thể nhân hậu hơn bất kỳ ai, khoan dung hơn bất kỳ ai, và hiểu rõ hơn bất kỳ ai cách dùng sức mình để nâng đỡ đồng đội, che chở người khác.
Hoài Lâm trở về đứng sau lưng Lục Tinh Triệu, vẫn còn chút ngại ngùng khi lọt vào tầm mắt của Kỷ Thần, chỉ nhỏ giọng nhắc: “Lương thực các anh có thể đủ, nhưng quần áo chắc là thiếu.”