Anh và Cao lão đại nhà kia chắc cùng một tư tưởng, không hiểu nổi cái sự khác biệt thần kỳ giữa hai con đó ở đâu.
Nhưng điểm khác biệt giữa anh và Cao lão đại là—Lục Tinh Triệu vô điều kiện phục tùng mệnh lệnh của thủ trưởng, cười bảo: “Em thích nuôi thì nuôi đi, nhìn cũng đáng yêu mà.”
Cái “đáng yêu” ở đây tức là: Hoài Tiểu Ngoan ôm lấy Hoài Nhị Ngoan, nhìn cái là muốn tan chảy luôn.
Chốc lát sau, hai người tới được mép ngoài của trường bắn lộ thiên, bất ngờ gặp ngay đội ngũ đã từng đoán trước đó.
Quả thật có một đội đã dọn dẹp sạch sẽ thây ma xung quanh, tới đây tìm vật tư, vừa khéo còn chưa đi, bị hai người họ tóm đúng lúc.
Đội này đúng là kiểu quân sự hóa, toàn bộ đều mặc đồ rằn ri, vũ trang đầy đủ với súng trường các kiểu. Có người còn mang cả dãy khiên chống bạo động đi đầu mở đường, bảo vệ đồng đội phía sau nhắm bắn an toàn.
Nhìn là biết qua huấn luyện bài bản, tuyệt đối không phải loại ô hợp kiểu lão đại có thể so sánh. Đám thây ma ở khu này bị bọn họ quét sạch trơn, nhanh gọn lẹ.
Lục Tinh Triệu và Hoài Lâm đứng trên tầng quan sát một lúc, Hoài Lâm thì thào hỏi: “Anh… đội này đáng tin không?”
Lục Tinh Triệu suy nghĩ một chút rồi đáp: “Không nhận ra số hiệu, nhưng chỉ cần là bộ đội giải phóng quân, Hoài Lâm, em cứ yên tâm tin tưởng.”
Anh định xuống giao tiếp với đội kia, Hoài Lâm rụt rè kéo tay áo anh một cái.
Lục Tinh Triệu hiểu ý ngay, bèn ấn cậu vào lòng, cẩn thận bước ra đối diện đội quân kia.
Bên kia rõ ràng cũng bị bất ngờ bởi việc có người sống xuất hiện ở đây.
Lục Tinh Triệu giơ hai tay lên, điềm tĩnh nói: “Người mình.”
Anh lên báo số hiệu, còn móc từ trong áo khoác ra một cái huy chương mà Hoài Lâm chưa từng thấy bao giờ, rất nhanh khiến bên kia tin tưởng.
Thủ lĩnh đội kia bước ra từ sau tấm khiên, trao đổi với anh mấy câu.
Đội trưởng kia tháo kính chắn gió xuống, lộ ra một gương mặt khá trẻ, cười nói: “Người mình là tốt rồi, hai người các cậu đột nhiên xuất hiện làm tôi hết hồn. Tôi tên là Kỷ Thần.”
Lục Tinh Triệu bắt tay hắn: “Lục Tinh Triệu.” Rồi giới thiệu luôn, “Đây là em trai tôi, Hoài Lâm. Tụi tôi vừa tới, vừa hay gặp đội cậu đang dọn thây ma nên ghé qua xem thử.”
“Vừa đi vừa nói chuyện, chỗ này chưa chắc đã an toàn.” Kỷ Thần giơ tay phải lên ra hiệu hai cái, cả đội lập tức tiếp tục hành quân.
Người thì đông, mà toàn là mấy anh cao mét tám chen thành một khối. Hoài Lâm vốn định tranh thủ trao đổi chút thông tin, ai dè chứng sợ giao tiếp lại bùng phát, lập tức nhăn nhó rút vào sau lưng Lục Tinh Triệu.
“Hoài Lâm?” Lục Tinh Triệu nhìn mà đau lòng, lục túi nửa ngày, cuối cùng moi ra một viên kẹo trái cây đưa qua.
Hoài Lâm ngoan ngoãn níu góc áo anh, không dám ăn kẹo trước mặt đông người như vậy, bèn mở nắp hộp mì tôm, đặt viên kẹo trước mặt chuột hamster.
Chuột hamster hít hít viên kẹo, rồi lại hít hít, ngửi thấy xung quanh có cả đống anh cao mét tám tụ tập, giật mình gá một tiếng...
…lại tiếp tục giả chết.
Hoài Lâm: “……” Hoài Nhị Ngoan, mày vô dụng thiệt chớ……
Đội quân này vốn đóng quân huấn luyện không xa đây. Vào ngày đầu tiên bùng phát thây ma (ngày 25), chức năng của chính phủ vẫn chưa hoàn toàn tê liệt, nên họ được điều động đến để bảo vệ dân thường.
Kỷ Thần dẫn người tới, trước tiên lập tức giăng dây cảnh giới, bảo đảm an toàn cho khu dân cư. Sau đó bọn họ phát hiện: dù là vô tuyến, điện thoại hay vệ tinh, tất cả các phương tiện liên lạc với tổng bộ đều mất tín hiệu. Không còn cách nào khác, họ đành tạm thời ở nguyên tại chỗ, tiếp tục thi hành mệnh lệnh ban đầu.
Tính theo hệ 24 giờ thì hiện tại đã là ngày 28, tức ngày thứ tư, nhưng nếu theo cách tính của Hoài Lâm thì chỉ mới là lần thứ hai trời tối – nghĩa là vẫn đang ở “Ngày thứ hai”.
Lương thực trong phạm vi an toàn đã bị tiêu hao sạch sành sanh, ngay cả lương khô của quân đội cũng đã chia hết. Để tiếp tục bảo vệ được nhóm dân thường này, Kỷ Thần buộc phải dẫn người đi tìm cách khác: trước hết họ đã tập kích những nơi trữ thực phẩm trong thị trấn, hiện tại thì đến đây để tìm thêm vũ khí — cụ thể là cung tên.
Ý tưởng này trùng khớp với suy nghĩ của Hoài Lâm.