Kỷ Thần nhìn cậu một cách dè dặt, như sợ dùng giọng nghiêm nghị bình thường sẽ dọa cậu chạy mất, bèn dịu dàng nói: “Chào em, em hình như có điều gì muốn góp ý?”
Lục Tinh Triệu biết rõ bản chất “tiểu hồ ly” của Hoài Lâm, mỉm cười đưa tay nắm lấy tay cậu, cười nói: “Không sao, nói đi Hoài Lâm, có anh đây rồi.”
Nghe thấy ý trêu chọc trong đó, Hoài Lâm liền nhéo vào phần thịt mềm trong lòng bàn tay Lục Tinh Triệu: “Đừng đùa, em đang nói chuyện nghiêm túc đấy.”
Lục Tinh Triệu vẫn cười, đẩy cậu từ sau ra đứng trước mặt mình, hai tay đặt lên vai cậu, cười nén lại mà nói: “Vâng, thưa thủ trưởng đại nhân. Em cứ thẳng lưng lên, có anh ở sau chống lưng cho em, muốn nói gì thì cứ nói lớn tiếng lên.”
Có lẽ với Lục Tinh Triệu, đó chỉ là một động tác vô thức, nhưng lại khiến trong lòng Hoài Lâm như có thứ gì đó bị lay động dữ dội. Lần đầu tiên trong đời, cậu cảm nhận được cảm giác được chú ý và được trao quyền một cách nhẹ nhàng đến thế.
Mười bảy năm qua, mỗi một góc khuất không ai đoái hoài, mỗi một tiếng gọi không ai đáp lời, mỗi một câu nói muốn nói lại thôi… tất cả đã tạo nên một Hoài Lâm không còn nhớ cách trò chuyện một cách tự nhiên với người khác.
Cậu không phải sinh ra đã muốn sống tách biệt. Cậu cũng không phải sinh ra đã không cần ai lắng nghe. Cậu chỉ là… đã quen với việc chẳng ai nghe mình cả.
Nhưng mà, nếu là Lục Tinh Triệu— Nói gì đi nữa, chắc chắn cũng sẽ được nghe thấy.
Nếu phía sau có Lục Tinh Triệu làm chỗ dựa, thì mọi lời nói nghiêm túc chắc chắn sẽ được nghiêm túc tiếp nhận.
Dù là khi nào, dẫu là trong gió tuyết, hay giữa đêm đông dài đằng đẵng, thì Lục Tinh Triệu cũng sẽ luôn dõi theo cậu, lắng nghe cậu.
Chỉ cần có người này bên cạnh—mọi bất an đều sẽ được dịu dàng xoa dịu.
Hoài Lâm khẽ hít một hơi, dịu dàng nói: “Các anh cũng nên tích trữ thêm áo phao. Ban ngày dài nên nhiệt độ cao; tương ứng, đêm sắp tới sẽ kéo dài bất thường, lạnh xuống dưới không độ cũng là bình thường. Người đông thì nhất định phải giữ thông gió trong nhà, chú ý giữ ấm, cẩn thận tránh lây bệnh. Ban đêm tốt nhất ba người một nhóm thay ca trực, ra ngoài một mình là rất nguy hiểm.”
Kỷ Thần nghe xong vô cùng kinh ngạc, vội lấy sổ tay trong túi ra ghi lại, nói: “Em nói rất đúng, tôi sẽ lập tức sắp xếp lại. Đồng chí nhỏ, còn điều gì muốn căn dặn nữa không?”
Hoài Lâm quay lại nhìn Lục Tinh Triệu, anh cười, đặt tay lên đầu cậu, xoa xoa cái chỏm tóc con.
Hoài Lâm giả vờ phồng má lên, Lục Tinh Triệu lập tức rụt tay về, nghiêm chỉnh tiếp tục làm điểm tựa vững chắc cho thủ trưởng đại nhân.
“Được rồi, không còn gì nữa cả.” Lúc này Hoài Lâm mới chịu quay đầu lại, “Nhưng… mọi người tính cứ trụ ở đây mãi sao?”
Kỷ Thần cười khổ: “Hết cách rồi, người tụi tôi đông lắm, dân thường thì không chịu rời nhà xa, cũng không thể ép được. Tang thi ở đây từ từ cũng dọn sạch được, biết đâu sau này có thể khai hoang ra một mảnh đất, đến mùa xuân năm sau thử trồng ít rau, cho dù cấp trên có bắt chúng tôi rút đi, thì ít ra dân ở đây vẫn có thể sống tạm ổn…”
Tương lai mà anh ta vẽ ra sáng bừng và ấm áp, đầy ắp một thứ hy vọng quý giá giữa thời tận thế.
Hoài Lâm trước đây chưa từng nghe tới cái tên Kỷ Thần, cũng không biết liệu anh ta có thực sự xây dựng được căn cứ nào không, nhưng giờ phút này lại chân thành nói: “Mọi người nhất định làm được.”
Lục Tinh Triệu mỉm cười dịu dàng, đặt tay lên vai cậu, cũng nghiêm túc gật đầu một cái.
Tóm lại, lúc đến thì Lục Tinh Triệu xách theo một Hoài Lâm, mà Hoài Lâm thì xách theo một cái hộp nuôi chuột.
Lúc đi thì hai người mang theo năm cây cung, mấy bình tên, hai hộp đạn, một cái thắt lưng chiến thuật nhét đầy tiếp tế, và một đống tin tình báo về tình hình đường sá phía trước.
Tất cả đều do Kỷ Thần cung cấp, tiện tay còn tặng thêm một tấm bản đồ chiến thuật đã đánh dấu, rồi cùng Lục Tinh Triệu trao đổi một chiếc huy chương, như một kỷ niệm cho lần gặp gỡ tình cờ giữa thời mạt thế.
Kỷ Thần tiễn hai người ra tận cổng, lúc này Hoài Lâm mới sực nhớ ra mình đã để hộp chuột dưới đất đâu đó, lập tức hớt hải chạy đi tìm.
Đồ đạc của đám binh sĩ vứt tứ tung đầy đất, ai cũng mệt đến chẳng buồn dọn dẹp, không ít gã đàn ông cứ thế nằm vật ngoài đường mà ngủ khò, mặt mũi lấm lem bùn đất.
Hoài Lâm cười hì hì bước qua bước lại tìm kiếm, tìm mãi mà không thấy, cuối cùng cười không nổi nữa.
Lục Tinh Triệu hỏi: “Sao thế, làm rớt đâu à?”
“Rõ ràng là em đặt ở đây mà, giờ biến mất tiêu rồi…” Hoài Lâm bực bội, “Em còn để một miếng sôcôla lên nắp nữa cơ!”