Lục Tinh Triệu lại tưởng cậu làm thất bại nên buồn, dịu giọng an ủi: “Không sao đâu Hoài Lâm, thuốc nổ vốn khó làm. Mình thử thêm vài lần là được.”
Thử lại tất nhiên là phải rồi.
Hoài Lâm chỉ là nhất thời chưa nghĩ ra—tại sao Lục Tinh Triệu có thể “cấu trúc lại” thuốc súng trong viên đạn, nhưng lại không ảnh hưởng được tới thành phần trong thuốc nổ thủ công này… Sự khác biệt nằm ở đâu nhỉ?
Cậu nghĩ ngợi, ôm một bình thuốc nổ còn lại, lắc lư như vịt con mà bám sát theo sau Lục Tinh Triệu.
Lục Tinh Triệu sợ cậu bị đả kích, liền âm thầm lục túi, móc ra một viên kẹo nhét vào túi áo Hoài Lâm, dắt vịt con quay lại trong nhà.
Vừa bước vào phòng, đã thấy Đan Triết ngồi đó nhàn tản, trước mặt trải đầy linh kiện điện tử, đang chăm chú nghiên cứu.
Hoài Lâm tò mò hỏi: “Ủa anh, không tiếp tục xử lão Cao nữa hả?”
Đan Triết hừ một tiếng: “Cao lão đại? Sắp chết đến nơi còn ráng giả bộ, tôi rạch cho một đường trên tay rồi quăng đó, để gió thổi cho hắn mát người…”
Hoài Lâm phì cười, hỏi tiếp: “Mà nè, sao anh cũng gọi hắn là lão đại vậy? Trước kia anh cũng là đàn em của hắn à?”
Đan Triết ngớ ra một lúc, rồi đáp: “Hắn họ Cao, tên Lão Đại, em không biết hả?”
Hoài Lâm: “……” Ôi chao, đúng là cái tên tiện nghi tận răng.
“Đồ ngu đó, cái tên là tự hắn đặt.” Đan Triết có vẻ không phục, “Suốt ngày đánh đấm ăn chơi, không học hành gì, lại còn xem thường người có học. Không dạy cho một bài học thì đúng là không biết chữ ‘chết’ viết thế nào.”
Hoài Lâm “ê” một tiếng, chống cằm ngó chằm chằm Đan Triết một lúc, đột nhiên nói: “Anh Đan, anh có biết cái thí nghiệm đó không? Cái kiểu như—nói với một người rằng động mạch của họ bị cắt đứt, mặc dù họ không thấy gì, nhưng bị ám thị tâm lý mạnh quá, cuối cùng lại chết thật… Lão Cao bị gãy tay rồi, chắc cũng không nhìn được vết thương, anh nói xem, hắn có khi nào cũng chết vì bị ám thị không?”
Đan Triết đang lắp linh kiện thì khựng lại, ngẩng đầu lên: “Em nói gì cơ?”
Cao lão đại thật ra bị treo cũng chưa bao lâu, lượng máu mất đi còn lâu mới đủ để gây ra ảo giác lúc lâm chung——Hoài Lâm chỉ cười nham hiểm nhắc nhẹ một câu, rồi thờ ơ quan sát Đan Triết ném hết đồ nghề, lập tức xông ra ngoài.
“Ha, hai ông này đúng là thú vị…” Hoài Lâm khẽ cười, lẩm bẩm một mình.
Lục Tinh Triệu bước tới ngồi phịch xuống ghế, điềm nhiên lật mấy món linh kiện trên bàn ra xem.
Nói ra thì cũng buồn, ở với Hoài Lâm từng này ngày, anh sớm đã “bách độc bất xâm”, bị bắt nạt riết quen rồi; đến cả mấy lần Hoài Lâm bất ngờ bộc lộ bản chất bụng đen, anh cũng chấp nhận như định mệnh.
Lúc này anh mới rất điềm tĩnh nói: “Em tính rủ cả Cao lão đại theo à?”
“Thì… ai cũng được á, em không có ý kiến.” Hoài Lâm cười, “Cứ xem tiểu mía nghĩ thế nào thôi~”
Nghĩ ngợi một chút, cậu lại nhỏ giọng dặn dò: “Anh nè, đừng nói với Đan Triết là em cũng gọi ảnh là 'tiểu mía' nha~”
Lục Tinh Triệu khẽ “ừm” một tiếng, nghiêm túc đáp: “Đảm bảo không nói. Thật ra… anh cũng âm thầm gọi cậu ta là 'tiểu mía' luôn rồi…”
Đúng lúc đó, Tiểu Mía—ơ không, là Đan Triết—đã đến trước mặt Cao lão đại.
Cao lão đại lúc này nom như miếng thịt xông khói khô queo, bị treo lủng lẳng giữa gió. Vết thương nơi cổ tay do không cắt sâu nên giờ đã bắt đầu lành lại.
Chỉ là máu chảy lênh láng, nhìn sơ qua thì trông khá đáng sợ.
Đan Triết mặt mày đen như đít nồi đứng trước mặt hắn, nghe thấy hắn yếu ớt r*n r*: “Này, tiểu mía… Đợi lão tử chết rồi… nhớ tha cho anh em của tôi… theo tôi bao năm… cũng không dễ dàng gì đâu…”
Đan Triết lạnh như băng: “Đang trăn trối đấy à?”
“Người sắp chết… cái gì cái gì đó mà…” Cao lão đại rên, “Tôi chỉ còn một câu hỏi cuối trước khi đi đời… khụ khụ khụ!”
Đan Triết nhìn trái nhìn phải, cúi người nhặt đại một khúc gậy dưới đất, tiện tay kê ngay lên cánh tay bị gãy của hắn, mạnh tay nắn lại.
Cao lão đại đau đến toát mồ hôi lạnh, mặt mũi méo xệch, rít qua kẽ răng: “Năm đó… rốt cuộc vì sao… tại sao mày lại khinh thường tao?! Học hành thì giỏi lắm hả?! Học rồi là có thể bơ bạn nửa năm trời, biến mất cả chục năm không về, đến một lời nhắn cũng không có?!”
Đan Triết cười nhạt, móc băng gạc ra quấn cho hắn không nói không rằng.
Cao lão đại tối sầm mắt mũi, suýt tí nữa đi gặp Diêm Vương.
Chỉ nghe Đan Triết lạnh lùng nói: “Hai ngày trước khi nhập học, tôi đi tìm cái thằng cha khốn nạn nhà ông, quỳ xuống xin ổng cho ông đi học. Ổng cướp sạch tiền, còn đập gãy chân tôi. Lão tử nằm liệt hai tháng trong viện, sợ đến phát bệnh tâm lý, cả nửa năm không dám quay về làng—rảnh đâu mà lo cho ông hả, đồ đầu đất!”
Cao lão đại: “……”