Đan Triết buộc xong băng, tàn nhẫn thắt nút thật chặt: “Không ai học qua y, nên chỉ biết lấy gậy nẹp đại. Tay này mà giữ được thì là hên, không giữ được cũng bình thường. Ở cái thời buổi này, sống sót là may mắn, không sống nổi… cũng là bình thường!”
Cao lão đại thở hồng hộc, cố nuốt cơn nghẹn nóng nơi cổ họng xuống, một lúc lâu sau mới lại giở giọng cà khịa: “Lão tử mà sống không nổi… mày cũng phải chạy đủ mười cây số đấy nhé… mỗi ngày mười cây, đừng có mà lén lút trốn bài! Học hành gì cho cố, giờ yếu xìu còn bày đặt… chính mày mới là đứa sống không nổi đó…”
Lời còn chưa kịp dứt, Đan Triết bỗng dưng kéo phăng quần của Cao lão đại xuống.
Giọng của Cao lão đại lập tức biến điệu: “Ê ê ê, tiểu mía! Mày… mày định làm gì đấy? Tao… tao cảnh cáo mày nhé, mày mày mày…”
Đan Triết chẳng buồn đáp, chỉ tiện tay kéo quần hắn tụt xuống, rồi đá đểu: “Cái thứ này mà đòi mười tám phân? Mày tính gộp luôn cả cái bàng quang mười bảy phân của mày vô cho đủ số à?”
Nói rồi quay người bỏ đi, tỏ vẻ cực kỳ khinh bỉ.
Cao lão đại phơi chim giữa gió, vừa run rẩy vừa khóc nghẹn: “Quần của tôi… để lại quần cho tôi… quầaan… quầaaan…”
Một lúc sau, hắn không dám la nữa.
Đám đàn em của hắn, nghe theo lời Lục Tinh Triệu, đúng một tiếng sau lục tục quay lại điểm tập kết.
Đứa nào đứa nấy mặt mũi bầm dập, chẳng biết so với Cao lão đại bị treo lên cây thì bên nào thảm hơn.
… Nhưng chắc vẫn là Cao lão đại thảm hơn. Dù sao thì hắn cũng vừa cho đàn em ngắm cảnh mình thả chim giữa ban ngày ban mặt…
Lão Lục mặt mày tơi tả, hai lỗ mũi nhét đầy giấy, giọng nghẹt nghẹt như cái loa rè: “Hay là… thả lão đại xuống trước đi đã…”
Lời còn chưa dứt, từ trong căn nhà cạnh đó, Lục Tinh Triệu bước ra.
Ngay lập tức, toàn sân bãi im phăng phắc, đám người đứng đực ra run cầm cập, chẳng khác gì một bầy gà con gặp cá sấu.
Lục Tinh Triệu hai tay chắp sau lưng, mặt lạnh tanh, đứng giữa sân, lạnh giọng ra lệnh: “Tất cả đứng nghiêm cho tôi!”
Lũ thổ phỉ cố gồng mình đứng thẳng.
Lục Tinh Triệu đi từ trái sang phải, dừng lại trước mặt một tên: “Không biết xếp hàng à? Đứng lệch kiểu đó là muốn chết hả?”
Vừa dứt câu, anh vung chân đá bay thằng đó lộn nhào hai mét, úp mặt xuống đất nằm bất động.
Cả đám không dám thở mạnh. Ngay cả Cao lão đại đang treo trên cây cũng run bắn cả người.
Lục Tinh Triệu xoay người nói: “Từ bây giờ, tôi sẽ đích thân huấn luyện đặc biệt cho các người. Thằng mới bị đá lúc nãy, chạy quanh sân hai mươi vòng cho tôi!”
Tiếng quát như sấm rền khiến tất cả run lẩy bẩy. Tên bị đá nằm dưới đất khóc lóc lồm cồm bò dậy, bắt đầu chạy vòng.
Vài tiếng sau, Lục Tinh Triệu mặt vẫn tỉnh bơ, chạy dẫn đầu phía trước, phía sau là một bầy thổ phỉ thở hồng hộc như chó sắp lăn ra chết trên quảng trường.
Lúc này Hoài Lâm và Đan Triết mỗi người ngậm một cây kẹo m*t, vừa cười vừa nói chuyện đi ra từ trạm căn cứ, đúng lúc nhìn thấy cảnh đó.
Hoài Lâm la lớn từ xa: “Anh ơi, mấy người còn chạy nữa hả…”
Lục Tinh Triệu vụt cái đã chạy tới trước mặt cậu, trên người hơi rịn mồ hôi, đáp lại: “Có chạy bao nhiêu đâu. Mới khỏe lại, cả người ngứa ngáy khó chịu, chạy mấy cây vẫn thấy bức bối. Một lát nữa anh dẫn đám gà này nhảy ếch thêm vài vòng rồi cho tụi nó nghỉ.”
Hoài Lâm thầm nghĩ: Anh giờ là thể chất dị năng, chạy như Mario bật giò lò xo! Anh mà còn cảm thấy chưa đã, chắc phải chạy từ đây đến tận hoàng hôn thế giới mất!
Cậu nghĩ một chút rồi nói: “Anh, khoan chạy vội. Bọn em vừa phát hiện một chuyện.”
Lục Tinh Triệu nhìn cậu dò xét.
Hoài Lâm nghiêm mặt, chỉ lên trời: “Anh nhìn xem, mặt trời mới vừa lặn. Anh thấy giờ này chắc tầm mấy giờ?”
Cậu cúi đầu xem đồng hồ rồi nói: “Bây giờ là: ngày 27 tháng 12, 14:05 theo giờ Bắc Kinh.”
Đây là lần đầu tiên kể từ khi Lục Tinh Triệu bất tỉnh mà mặt trời mới lặn.
Nói cách khác, ngày 26 tháng 12 hoàn toàn không có hoàng hôn, từ lúc sáng ngày 25 đến tận chiều ngày 27 mới tối trời.