Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 51

“Anh ơi em sai rồi… lần sau để đến sinh nhật mười tám tuổi hẵng nói nha…” Hoài Lâm lẩm bẩm.

Lục Tinh Triệu nhịn cười không nổi, khoác vai cậu nói: “Đi thôi.”

Hoài Lâm ngơ ngác: “Đi đâu cơ?”

“Không phải bảo Tiểu Triết lột quần hắn sao? Sao? Em muốn xem à?” Lục Tinh Triệu trêu, “Không được nhìn! Anh đưa em ra ngoài chơi.”

“Á, anh thế chẳng phải cũng đồng ý là phải lột à……” Hoài Lâm còn ngoái đầu định nhìn lại.

Lục Tinh Triệu thì đẩy cậu đi thẳng —— giống như chó lớn lấy mũi húc húc đẩy con chuột hamster tròn vo, cứ thế vừa lùa vừa đẩy cho đến khi xa hẳn.

Chỉ còn lại mình Đan Triết, ánh mắt xấu xa nhìn gã đầu cướp vẫn đang treo trên cây: “Này, chỗ mày có kéo không?”

Gã cầm đầu: “……”

Một cơn gió thổi qua, thân thể hắn đung đưa trên cành cây, lạnh đến nỗi đáy quần như có gió lùa, mồ hôi lạnh túa ra ròng ròng, nước mắt sắp rớt thành hai hàng bún sợi.

Hoài Lâm thì lại phấn khởi kéo Lục Tinh Triệu đi xem xe mà gã cầm đầu mang về.

Trên xe tuy không có súng đạn như mong đợi, nhưng chất đầy đồ, nhiều nhất là mì gói và nước uống đóng chai.

“Bất giác thấy tội nghiệp cho gã cầm đầu ghê á…” Hoài Lâm vừa chỉ đạo Lục Tinh Triệu kiểm hàng, vừa cười không dứt, “Dù là tụi nó cướp bọn mình trước, nhưng nhìn lại thì cả bọn phấn đấu nửa ngày cũng chỉ là làm công không công cho tụi mình. Giờ thì có gạo có nước, xe cũng được độ lại, nguyên liệu làm thuốc nổ cũng gom đủ rồi, mười mấy nhân công khỏe mạnh cũng bị tụi mình bắt sống —— ái chà, anh ơi, anh đánh tụi nó có bị thương nặng quá không?”

Lục Tinh Triệu lúc này đang xách hai thùng nước to, lắc lắc thử trọng lượng, cười nói: “Anh biết chừng mực. Hồi trước ở chỗ… kia, gặp thanh niên ngỗ ngược là phải nện trước, nện dần là ngoan. Biết nghe lời, biết kỷ luật. Cái khác thì không dám khoe, chứ món đó anh quen tay lắm —— yên tâm đi, chưa tới vài ngày là tụi nó sẽ biết đứng xếp hàng, điểm danh, nghe hiệu lệnh ngay.”

Hoài Lâm cười đến run cả người: “Anh đúng là có cách thiệt đó!”

Cậu cũng "hì hục" bê một thùng nước, cùng Lục Tinh Triệu chuyển đồ qua chiếc xe van nhỏ.

Lúc cúi đầu nhìn đống nước đóng chai, bỗng nhiên phát hiện mấy thùng có ghi chú bằng bút lông —— là tên một khách sạn, hình như rất quen...

Hoài Lâm nhìn chằm chằm một lúc, Lục Tinh Triệu hỏi: “Sao vậy? Nước có vấn đề?”

“Không, không có…” Hoài Lâm chỉ ngẩn ra một chút, đáp qua loa: “Chỉ là nhớ ra, trước đây có trốn trong khách sạn này một thời gian… Giờ thì chắc… chẳng còn gì nữa. Đồ ăn thức uống đều khuân về rồi, còn lại cái gì chứ.”

Một lúc sau, Hoài Lâm cuối cùng cũng nhớ ra ban đầu mình muốn làm gì.

Cậu định thử xem Lục Tinh Triệu có thể "hiện thực hóa" thuốc nổ không, nhưng bị cắt ngang giữa chừng. Giờ trời vừa tạnh mưa, đúng lúc thuận lợi.

Hoài Lâm lấy một quả bom tự chế giấu trong bình giữ nhiệt, đào một hố nhỏ trên nền đất trống rồi chôn nửa quả xuống, sau đó rút ra một đoạn dây cháy chậm dài —— mọi công tác chuẩn bị đã hoàn tất.

Rồi là bước chuẩn bị thứ hai:

Hoài Lâm là loại người nói dối không cần phác thảo trước, quay sang Lục Tinh Triệu chém gió tỉnh bơ: “Anh nhìn xem, trong chai này là thuốc nổ lỏng chính hiệu, độ tinh khiết siêu cao, một phát thôi cũng đủ tương đương trăm gram T.N.T đấy. Lát nữa em châm ngòi, anh nhớ phải bảo vệ em đó—”

Nói đoạn, cậu rất có tự giác mà xích lại gần một chút.

Lục Tinh Triệu đứng bên cạnh, biểu cảm đúng chuẩn kiểu “lại làm nũng nữa à, thật hết cách với em luôn” đầy bất đắc dĩ, đáp: “Có anh ở đây, nhất định không để em bị gì đâu.”

Hoài Lâm nghe thế, tim đập thịch thịch vài cái, như thể lại nhớ đến Lục Tinh Triệu khi trước, người giữa gió tuyết từng nói ra câu—“Vì em, anh có thể làm được mọi thứ.”

Một thoáng đỏ mặt, cậu chẳng dám để anh thấy được biểu cảm của mình, liền lén lút trốn sau lưng anh, lí nhí: “Vậy… em châm ngòi nhé……”

Thuốc nổ bị chôn một đoạn dưới đất, vốn dĩ đã giúp giảm bớt sức công phá. Quả nhiên sau khi châm lửa, bụp một tiếng, đất bùn tung toé, thủy tinh vỡ b*n r* như mưa.

Bán kính vụ nổ chưa đến một mét—đúng là sức mạnh tiêu chuẩn của nửa chai thuốc nổ đen thủ công, còn lâu mới với tới cái gọi là “tương đương trăm gram T.N.T”.

Hoài Lâm khẽ “hử” một tiếng, thầm nghĩ: Sao kỳ vậy ta? Dị năng của Lục Tinh Triệu không có tác động à? Chai thuốc nổ này vẫn là bản gốc không hề thay đổi……

Cậu chìm vào trầm tư.

Bình Luận (0)
Comment