Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 175

Lục Tinh Triệu gật đầu: “Đêm qua anh cũng nghĩ rồi, đường ngầm kia có thể dùng, nhưng có lẽ phải làm rùm beng một chút.”

“…Rùm beng?” Hoài Lân cảnh giác.

Lục Tinh Triệu hiếm khi nở nụ cười có phần gian trá: “Trộm đồ thì phiền phức, mà dù sao bọn họ sớm muộn cũng phát hiện. Hoài Lân, hay là mình cướp luôn đi cho nhanh. Giờ anh biết bay rồi.”

Hoài Lân giật mình: “Khoan đã! Anh… anh nuốt trọn cả trực thăng rồi à? Khi nào thế?”

Lục Tinh Triệu bật cười: “Không không, chưa đến mức đó. Chỉ là gần đây tự tin quá mức, đến chuyện phi lý cũng dám nghĩ.”

Ừm, thực ra thì… kể từ sau khi “được ăn” Hoài thủ trưởng nhà ta, Lục đồng chí đã đạt được cảm giác “viên mãn” chưa từng có trong đời — tự tin ngút trời, cảm giác bản thân vô địch thiên hạ.

Nói đơn giản là: “Anh là đàn ông của Hoài Lân! Có còn gì khó hơn chuyện này? Có còn thành tựu nào vĩ đại hơn? Trên đời này có gì mà anh làm không được!”

Vậy là, hai người chính thức lên kế hoạch cướp trắng trợn.

Chiều hôm đó, như thường lệ, hai người tiếp tục theo chân Bạch Như An đi thanh tra căn cứ.

Ngay lúc Bạch Như An bị một cuộc gọi khẩn kéo ra ngoài, chưa kịp xử lý xong, phía sau đã đột nhiên vang lên tiếng còi báo động inh ỏi.

Ông ta ngẩng đầu, liền thấy một cảnh tượng suýt nữa khiến huyết áp tăng vọt:

Lục Tinh Triệu một tay ôm chặt Hoài Lân, bay vọt lên trời, tay còn lại cầm một thanh đại đao dài gần hai mét, hàn quang sắc lạnh rạch xé cả không trung.

Một đường đao quét qua, như xé toang không gian, hắn phanh cả toà nhà trước mặt, bay thẳng lên không trung phía trên căn cứ S. Hệ thống phòng không ngay lập tức báo động toàn bộ khu vực.

Đến cả Bạch Như An cũng phải hít sâu một hơi, mất đúng hai giây mới hoàn hồn hét lên:

“Nhanh! Kích hoạt phương án phòng ngự! Mục tiêu của bọn họ chắc chắn là phòng thí nghiệm của Hoài Minh! Khóa mục tiêu, chú ý — không được làm bị thương Hoài Lân!”

Nói chưa dứt lời thì Lục Tinh Triệu đã bay về hướng ngược lại.

Bạch Như An: “…”

Trên không trung, Lục Tinh Triệu ôm chặt Hoài Lân, tập trung tinh thần, liên tục xây dựng lực phản trọng lực dưới chân, lơ lửng bay giữa không trung. Tay cầm đại đao chẳng buồn quan tâm, tiện tay chém tới đâu thủng tới đó, cắt tòa nhà tan nát như giấy vụn.

“Đừng phá sập nó đấy!” Hoài Lân quát, “Bay lên tầng thượng! Còn kịp, tranh thủ tìm viên bi thủy tinh, không có thì chuồn ngay!”

Hai người lao xuống tầng thượng của tòa nhà vừa bị bổ mất một nửa mái.

Hoài Lân vội vã gạt mấy cái máy móc sang bên tìm kiếm, trong khi Lục Tinh Triệu đảo mắt quan sát khắp nơi. Chỉ một lúc sau, hắn đã rút đao phanh một két sắt ẩn trong vách tường, lấy ra một hộp đen bóng loáng, nói nhanh:

“Có người đến rồi. Giờ quay lại phòng thí nghiệm tìm Hoài Minh trước!”

Trên không trung phía trên căn cứ S, pháo hoa rực rỡ nổ tung.

Trong lúc phe đối phương chưa kịp phản ứng, hai người Hoài Lân liền thừa cơ phá vòng tuyến, trước tiên xông vào khu vực phòng thủ còn sơ hở, sau đó lập tức quay lại phòng thí nghiệm.

Lục Tinh Triệu ra tay không chút do dự, vung đao chém đứt toàn bộ thiết bị kết nối.

Hoài Lân thì nhanh chóng lấy ra Hoài Nhị Ngoan vẫn luôn giấu trong túi, giao vật chứa thi thể của Hoài Minh cho tiểu gia hỏa này.

Kim Lấp Lánh dường như hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ, chỉ huy Nhị Ngoan thu hết mọi thứ cần thu, xong xuôi liền nhanh nhẹn lui về nằm gọn trong lòng Hoài Lân.

Lục Tinh Triệu lại bế Hoài Lân lên lần nữa, lúc này trên bầu trời đã xuất hiện hai chiếc trực thăng, đèn pha trắng sáng quét thẳng lên người hai người.

Ngay sau đó, trong hệ thống phát thanh của căn cứ S vang lên giọng nói đầy uy nghiêm:

“Con trai của Hoài Minh và đồng bọn, hiện tại tôi lấy danh nghĩa Chỉ huy trưởng của Tổng bộ ra lệnh cho các anh, lập tức đầu hàng, đừng mơ tưởng trốn thoát!”

Hoài Lân hoàn toàn không buồn nghe tiếp, chỉ là xoay người lại ôm chặt lấy cổ Lục Tinh Triệu, thấp giọng nói:

“Bọn họ vẫn không dám giết em….Vậy thì bọn mình đi ngay bây giờ!”

Lục Tinh Triệu nhìn nhanh tình hình trên không, lập tức từ bỏ kế hoạch bay thẳng ra ngoài, chuyển sang cường công từ mặt đất. Anh ôm Hoài Lân, phá tường xuyên suốt hành lang, lao về phía lối thoát mà hôm trước đã quan sát kỹ.

Lúc này dưới đất cũng đã có một lượng lớn binh lính bao vây truy đuổi, súng ống hiện đại, đạn gây mê, khói cay, lưới điện… đủ loại vũ khí bao kín các ngả đường.

Mỗi nơi Lục Tinh Triệu đi qua, liền dựng lên một lớp kính chắn đạn trong suốt, tựa như có bàn tay vô hình của thần linh hộ tống.

Đạn dược, bom nổ, khói trắng ầm ầm trút xuống… toàn bộ bị ngăn lại bên ngoài, không thể chạm tới một cọng tóc của Hoài Lân.

Rất nhanh, hai người đã đến được lối ra ngầm, thế nhưng ngay trước cửa lại có hai dị năng giả đang chờ sẵn.

Trong đó một người lạnh giọng:

“Xin lỗi nhé, đây là địa bàn của bọn tao. Tốt nhất là ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói,đừng mơ tưởng bỏ trốn!”

Lục Tinh Triệu cảnh giác đối đầu với hai người kia trong chốc lát, thì Hoài Lân đã ghé sát bên tai anh, thấp giọng nói:

“Em nhận ra bọn họ. Một tên là dị năng độc tố, còn tên kia là dị năng niệm lực. Đừng do dự, cứ xông thẳng vào đi.”

Vừa dứt lời, trực thăng trên đầu và đội vũ trang mặt đất đã nhanh chóng áp sát.

Bình Luận (0)
Comment