Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 176

Đã biết rõ đối phương không thể uy h**p đến Hoài Lân, Lục Tinh Triệu lập tức ra tay không chút chần chừ — hai khối chất lỏng màu vàng kim hiện lên trong tay anh, lần lượt bay thẳng về phía hai dị năng giả canh giữ cửa.

Tất cả mọi người đều hoảng hồn — khoảng cách gần như thế mà lại dám nổ bom? Rõ ràng là đang tìm đường chết!

Nhưng trong khoảnh khắc bom chạm đến mục tiêu, xung quanh Lục Tinh Triệu lập tức xuất hiện một lớp không gian vặn vẹo, chính là kết giới mà trước kia con tang thi biến dị từng sử dụng, giờ đây anh đã hoàn toàn hấp thu được.

Chỉ trong nháy mắt, Lục Tinh Triệu bế Hoài Lân nhảy vọt lên, đạp lên tường một phát rồi tung người bay thẳng ra ngoài.

Anh quyết đoán từ bỏ đường ngầm, đổi hướng — xông thẳng ra khỏi căn cứ S. Ngay sau đó, vụ nổ phía sau liền ập tới, sóng xung kích mãnh liệt quét thẳng đến, khiến cả hai người bị hất văng đi hàng chục mét, dù không bị thương, nhưng trong lòng vẫn chấn động.

Hoài Lân đồng tử co rút, từ giữa không trung quay đầu lại nhìn — thấy sau lưng là một màn pháo hoa chói mắt.

Một chiếc trực thăng nghiêng ngả rời khỏi vùng nổ, khói đen cuồn cuộn lan khắp trời.

Hoài Lân và Lục Tinh Triệu vừa thoát khỏi tường thành căn cứ, lập tức lại bị truy đuổi một lần nữa.

Trực thăng vẫn đuổi sát phía sau, đèn pha rọi thẳng xuống, chỉ điểm chính xác vị trí, dẫn theo một đội dị năng giả đang bám sát không buông.

Lục Tinh Triệu ôm chặt Hoài Lân, không dám dừng lại quá lâu, cũng không mạo hiểm quay đầu liều mạng, chỉ liên tục luồn lách, né tránh vòng vây.

Ban đầu hai người dự định hướng đông mà đi, nhưng kế hoạch không theo kịp biến hóa, bị bao vây càng lúc càng chặt, cuối cùng đành phải phá vòng vây theo hướng tây nam.

Phía tây là thành phố S, từ lâu đã bị động thực vật biến dị chiếm cứ, các tòa nhà cao tầng hầu như đều bị thực vật mọc xuyên qua thay thế, cả thành phố phủ một màu xanh âm u quỷ dị, tựa như một thành phố xi măng và cây cối đan xen mọc lên cùng nhau.

Nơi này còn có từ trường hỗn loạn, gần như không thể liên lạc bằng sóng thông thường, là chỗ ẩn thân trời sinh để cắt đuôi truy binh.

Lục Tinh Triệu mang theo Hoài Lân lao thẳng vào rừng rậm kỳ quái kia, mất một khoảng thời gian mới cắt đuôi được nhóm dị năng giả phía sau.

Khi hai người vòng ra từ hướng đông bắc, đã là hai ngày sau.

Trong hai ngày này, Hoài Lân nhiều lần lấy ra chiếc hộp đen cướp được từ trên tháp cao, kiểm tra đi kiểm tra lại.

Bên trong hộp, ngoại trừ một viên cầu trong suốt mờ mờ, không có thêm vật gì khác.

Lục Tinh Triệu hỏi:

“Em nói trong mộng thấy Bạch Như An và Nghiêm Phi Quang cầm hạt châu thủy tinh, chẳng lẽ không phải là cái này?”

Hoài Lân cầm viên cầu lật qua lật lại, nhìn xong thì nói :

“Nhìn thì giống thật, nhưng cái này rỗng bên trong. Trong mộng em thấy là một viên cầu đặc, hoàn toàn không trong suốt…”

Lúc ấy tình hình quá cấp bách, Lục Tinh Triệu cũng không kịp hỏi cậu kỹ. Bây giờ mới biết được — hóa ra không giống như cậu đã thấy trong mộng.

Hoài Lân đưa viên cầu lên, đối chiếu với ánh mặt trời phía đông, thấy ánh sáng chiếu qua khúc xạ thành từng tầng quang ảnh, trầm ngâm nói:

“Chưa chắc đã sai. Có thể sau này Bạch Như An hoặc Nghiêm Phi Quang đã bỏ thêm thứ gì đó vào trong.”

Cậu thu viên cầu lại, đặt vào hộp đen, cùng Lục Tinh Triệu rời khỏi thành phố S.

Sau khi xác định phương hướng, hai người tìm được một chiếc xe miễn cưỡng còn khởi động được, đi đường nhỏ vòng về hướng căn cứ số 12.

Trên đường đi, điện thoại của Hoài Lân bất ngờ bắt được tín hiệu, quả nhiên ngay lập tức nhận được rất nhiều tin nhắn của Bạch Như An.

Bạch Như An trước tiên hỏi han tình hình của cậu, hỏi cậu đang ở đâu, sau đó bắt đầu chất vấn, rằng:

“Ta chưa từng có ý ép buộc hay tổn thương con. Thỏa thuận giữa chúng ta là công bằng…”

Một lúc lâu sau, Bạch Như An dường như bắt đầu thực sự lo lắng cho tình cảnh của hai người, trong tin nhắn bắt đầu khuyên nhủ cậu và Lục Tinh Triệu nếu gặp nguy hiểm thì hãy biết buông tay đúng lúc;

Còn bây giờ — có lẽ đã nhận được tin hai người đã thoát khỏi S căn cứ — nội dung tin nhắn lại chuyển thành lời khẩn cầu, hy vọng họ có thể xem xét lại mọi chuyện.

Hoài Lân suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn không trả lời.

Lục Tinh Triệu nhìn ra được cậu có phần chán nản và u sầu, liền mở lời:

“Bạch Như An trước kia… ừm, cho đến tận bây giờ vẫn đối xử với em không tệ. Chỉ là giờ chúng ta khác chiến tuyến, không thể không chia ngả đôi đường. Em cũng đừng vì thế mà quá bận lòng. Sau này nếu còn gặp lại, anh tin ông ta cũng sẽ không làm tổn thương em đâu. Anh cũng… sẽ tha cho ông ta một lần vậy.”

Hoài Lân khẽ thở dài:

“Em biết mà, từ lâu đã biết ông ấy là người thế nào rồi. Trước khi trọng sinh, chuyện ông ấy lấy dị năng giả ra làm thí nghiệm bị bại lộ, tụi em bị dân chúng giận dữ đuổi khỏi S căn cứ. Lúc ấy ông ta đã chẳng giữ nổi thân nữa rồi, vậy mà vẫn còn bày mưu tính kế, muốn quay lại lật ngược tình thế. Dù thế, ông ta vẫn không quên để em ở lại nơi an toàn nhất.”

“Nếu không có tận thế, ông ấy hẳn sẽ là một nhà nghiên cứu rất giỏi, và cũng sẽ là một người cha nuôi không tệ.” — Lục Tinh Triệu an ủi.

Hoài Lân trầm mặc rất lâu, thấp giọng nói:

“Tại sao lại phải có tận thế chứ? Khi con người tuyệt vọng quá lâu, sẽ trở nên lãnh đạm, tàn nhẫn, ích kỷ đến thế… ngay cả Bạch Như An cũng không ngoại lệ. Chẳng lẽ thật sự giống như Giáo phái Phán Xét nói, Thượng Đế dùng đại biến để bức loài người phải tự giết lẫn nhau, để sàng lọc ra kẻ xứng đáng sống sót sao…”

Bình Luận (0)
Comment