Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 152

“Cũng phải,” Hoài Lâm gật đầu liên tục, “Muối là vật tư giữ sức chiến đấu hàng đầu, còn quan trọng hơn cả đạn. Bọn tôi dùng luôn kho trong căn cứ, muối không giống thịt, để được lâu.”

Kỷ Thần nói: “Lần này tôi tự dẫn quân ra ngoài, cũng không hẳn chỉ là… muốn gây sự, khụ.”

Lục Tinh Triệu bật cười: “Con chim mập bị Tiểu Bạch Long nhà tôi cắn phải mông kia, cũng là chim các anh thả đi chăn đấy à? Nhận được tin rồi đến kiểm tra tình hình phải không?”

“Phải, nghe nói hôm đó con chim bị Giáo phái Phán Xét triệu hồi, chạy vào địa bàn các cậu. Xét cho cùng, cũng không thể trách các cậu được.” Kỷ Thần thở dài bất lực: “Đám người Giáo phái đó toàn là lũ máu lạnh. Giao dịch muối với chúng nó cũng bị ép giá sát sàn. Tôi đành phải tự đi tìm nguồn muối. Lần này ra ngoài mục tiêu chính là tìm mỏ muối hoặc kho dự trữ lớn, nếu không tìm được, tôi không thể về tay không.”

“Bọn tôi có thể chia cho anh một ít,” Hoài Lâm nói, “Cũng nhờ anh lần đó giúp bọn tôi đạn dược với cung tên.”

Kỷ Thần chân thành đáp: “Tôi dẫn theo cả trăm anh em, không phải không có lý do. Nếu không thực sự bức bách, tôi cũng chẳng muốn mở miệng kể khổ thế này… Lần này thật sự cảm ơn các cậu dang tay giúp đỡ, thật lòng cảm ơn!”

Ba người vừa trò chuyện vừa đi về phía nhà kho, dọc đường thì gặp Nghiêm Phi Quang đang đẩy một chiếc xe nhỏ.

“Làm gì đấy?” Hoài Lâm tiện miệng hỏi.

Nghiêm Phi Quang cười đáp: “Tham mưu trưởng Đan Triết dặn, mang ít nước ra cho mấy anh lính đang chờ ngoài kia.”

Vừa nghe thấy ba chữ “tham mưu trưởng”, Kỷ Thần lập tức theo phản xạ giơ tay chào nghiêm theo kiểu quân đội. Chào xong mới nhận ra mình phản ứng hơi thừa, dở khóc dở cười nói: “Trời ơi, căn cứ của các cậu tổ chức chỉnh tề thật đấy… Thủ trưởng, tham mưu trưởng, người dẫn quân, nhà bếp, cảnh khuyển, còn có cả người nước ngoài nữa—

Người nước ngoài tóc vàng mắt xanh kia, Nghiêm Phi Quang cười híp mắt giới thiệu: “Tôi là nghệ sĩ violin thường trú kiêm đại sứ đặc phái của căn cứ, chuyên phụ trách quan hệ ngoại giao với các tổ chức như các anh đấy. Giờ không phải đang tiếp đón khách quý sao?”

“Không hổ là đại sứ! Tiếng Trung nói giỏi thật đấy.” Kỷ Thần tấm tắc ngạc nhiên.

Hoài Lâm thầm nghĩ: Giỏi thế vẫn chưa là gì đâu. “Vạn năng Nghiêm” còn có thể diễn cả vai nam và vai nữ trong vở nhạc kịch Đông Bắc, vừa kéo violin, vừa hát cả tuồng Hoàng Mai. Biết đâu còn múa được cả điệu Bát Tu tiên cổ đại luôn ấy chứ.

Căn cứ số 12 này, vật tư khác có thể thiếu, nhưng muối thì thật sự không lo. Chỗ dự trữ ấy đủ cho mười mấy con người ăn vài trăm năm cũng chưa hết.

Vì vậy, Hoài Lâm dứt khoát xuất kho luôn hơn trăm ký muối tặng cho Kỷ Thần. Kỷ Thần cảm động đến mức suýt chút nữa thì rơi nước mắt tại chỗ.

Anh còn kiên quyết để lại hai cặp chim mập cho Căn cứ 12, bảo là để nuôi giống gây đàn. Hoài Lâm từ chối không nổi, đành phải nhận.

Bên Hội Giới Luật, người phụ trách lũ chim biến dị ấy... lại là một gương mặt quen thuộc.

Chính là “chủ chim” mà bọn họ từng trêu chọc bên bờ sông hôm nào — và cũng chính người đó thật sự đã kéo cả đội quân đến “giao lưu”.

Vừa thấy mặt Lục Tinh Triệu, người kia liền nổi điên, kết hợp cả phẫn nộ lẫn uất ức, vừa nước mắt lưng tròng vừa gào khóc kể tội:

“Trời ơi là trời!! Các người đốt cháy mông chim của tôi thì thôi đi! Mấy hôm trước còn đến săn bắn! Săn bắn cái dưa hấu ấy! Đã thế còn bắn chết một con chim trống của tôi! Thôi thì tôi nhịn!! Nhưng tôi khổ sở lắm mới gọi được người tới trả thù, kết quả lại phải ngậm đắng nuốt cay tặng luôn hai cặp bảo bối tâm can đi mất!! Trời ơi là trời!!!”

Lục Tinh Triệu: “……”

À, cái hôm Hoài Lâm gặm cặp cánh gà, cánh gà, cánh gà đó…

Ra cái con chim gầy nhẳng như con ngỗng hoang kia lại là… con của đám chim mập?! Thật sự không thể nhìn ra được!!

Bình Luận (0)
Comment