Lục Tinh Triệu vừa sải bước về phía trước, vừa âm thầm hoàn tất mọi chuẩn bị. Vũ khí đã sẵn sàng, có thể rút ra chiến đấu bất cứ lúc nào. Về phần tạm thời không dựng kết giới hay hệ thống phòng thủ — đó là chủ ý của Hoài Lâm, kẻ trong bụng toàn mưu mô đen tối. Mục tiêu: giả vờ yếu thế để dụ địch vào tròng.
Không ngờ, đám “người-chim” kia lại là người quen của Lục Tinh Triệu — Là Kỷ Thần và đội quân của anh ta.
Trước khi Lục Tinh Triệu, Hoài Lâm, Đan Triết cùng những người khác ổn định ở Căn cứ số 12, họ từng gặp Kỷ Thần tại một thị trấn nhỏ. Khi ấy, do có người dân tự ý lấy đồ của Hoài Lâm, hai bên đã xảy ra mâu thuẫn không nhỏ... Tuy chỉ là một lần chạm mặt tình cờ, nhưng giữa thời mạt thế này mà vẫn có thể gặp lại, thì đúng là có duyên.
...Miễn sao đừng là nghiệt duyên là được.
Lần tái ngộ này có thể nói là vô cùng ngượng ngập.
Sau khi chào hỏi xong, hai bên đứng nhìn nhau giằng co, mắt to trừng mắt nhỏ, mãi đến khi Lục Tinh Triệu mở lời: “Hoan nghênh mọi người… ờm, tới khiêu chiến à?”
Kỷ Thần gãi đầu cười gượng: “Haiz, cho người ra ngoài chăn thả chim, ai ngờ đâu chỗ này lại thuộc địa bàn các cậu. Bây giờ nghĩ lại đúng là… nước lũ xông vào miếu Long Vương, người một nhà mà lại đánh nhau.”
Sau lưng Kỷ Thần là đội đặc chiến mặc giáp chiến thuật, tay cầm khiên chống bạo loạn, đứng nghiêm tắp hàng, tuy trong lòng ai cũng thắc mắc nhưng vẫn nghiêm chỉnh giữ quân phong, mặt không đổi sắc.
Lục Tinh Triệu từng có một đội quân như vậy, giờ nhìn lại không khỏi vừa ghen tị vừa có chút so bì. Anh nói: “Bọn tôi không mạnh như các cậu, hiện tại chỉ cố gắng tự xây dựng lực lượng, miễn cưỡng giữ được an toàn trong bán kính vài chục dặm quanh căn cứ.”
Lúc này, Lục Tinh Triệu vẫn chưa biết, đội của anh vẫn còn đang vất vả lê lết trên đường quay về, suýt nữa bị chính anh hành xác tới chết. Báo cáo thì đã nhanh chóng được gửi về cho lãnh đạo trong căn cứ.
Hai bên lại đứng lúng túng thêm một lúc, đúng lúc đó bộ đàm bên hông Lục Tinh Triệu vang lên, như được đại xá, anh lập tức mở ra xem — là chỉ thị từ Thủ trưởng Hoài: 【Có khách tới nhà, mở cửa đón tiếp!】
Chẳng bao lâu sau, Lục Tinh Triệu dẫn Kỷ Thần đến trước cổng căn cứ.
Kỷ Thần rất biết điều. Đoàn người đi theo anh quá đông, lại trang bị đầy đủ, rất dễ tạo cảm giác uy h**p, nên anh dứt khoát lệnh cho đại quân dừng lại bên ngoài, không tiến vào căn cứ.
Tại cổng căn cứ, chú chó Shepherd đen to lớn tên Inuyasha ngửi thấy mùi lạ từ xa, đi tới đi lui đầy cảnh giác, còn nhe răng gầm gừ.
Kỷ Thần nhìn chú chó lực lưỡng ấy, không khỏi cảm thán: “Con chó đẹp quá!”
Lục Tinh Triệu cúi đầu xoa nhẹ lên đầu Inuyasha, thấp giọng dặn: “Ngồi xuống, Inuyasha.”
Hai người tiếp tục đi về phía cổng.
Hoài Lâm đã đứng sẵn ở đó, bên trái là Đan Triết, bên phải là Nghiêm Phi Quang, tạo thành một bố cục như các vì sao vây quanh mặt trăng, khí thế không khác gì nhân vật trung tâm. Vừa thấy Kỷ Thần, cậu liền cười nói: “Không cần khách sáo vậy đâu! Lúc trước bọn tôi còn được theo anh Kỷ vào tận kho của anh mà.”
“À, không sao, cho lính đứng nghiêm thêm chút cũng tốt.” Kỷ Thần tháo mũ bảo hộ xuống, đánh giá Hoài Lâm một lúc, ngạc nhiên nói: “Hoài Lâm, em cao lên không ít rồi nhỉ? Nhìn trưởng thành, chững chạc hẳn, suýt nữa anh không nhận ra.”
Hoài Lâm nghe vậy thì cười tít mắt, nhỏ giọng đáp: “Đều là trong hai tháng gần đây cao lên đó, nhờ anh tôi chăm bẵm tốt.”
Lục Tinh Triệu đứng cạnh, như được khen lây, gật đầu đầy vẻ tự hào.
Kỷ Thần: “……”
Và thế là, Thủ trưởng Hoài chính thức dùng một quả “lựu đạn chói mắt” đầy tình cảm để tiếp đón sự xuất hiện của Kỷ Thần cùng Hội Giới Luật.
Đám binh lính được lệnh tạm thời nghỉ ngơi ngoài căn cứ. Mấy người vào trong uống nước, trò chuyện, cập nhật tình hình lẫn nhau.
Kể từ lần chia tay trước, Kỷ Thần đã cải tổ toàn diện. Anh thiết lập quy củ cơ bản, đảm bảo ai cũng có việc để làm, vật tư phân phối theo năng suất, tình hình dần ổn định. Có người nghe danh mà tìm đến gia nhập, tiện thể đặt luôn cái tên cho tổ chức — “Hội Giới Luật”.
Tên nghe có vẻ nghiêm trọng, thật ra là vì người trong đội toàn đầu óc cứng nhắc, suốt ngày kè kè mấy thứ kỷ luật, nên gọi vậy cho dễ nhớ — và rất đúng bản chất: nghe lời.
Có tổ chức thì sẽ có việc nội bộ lẫn đối ngoại, từ nhân sự, quy chế, đến tuyển mộ và quan hệ giao lưu.
“Vậy đám chim mập các anh là giao dịch với Giáo phái Phán Xét thật à?” Hoài Lâm hỏi.
Kỷ Thần bất đắc dĩ gật đầu.
Hoài Lâm và Lục Tinh Triệu liếc nhau, lại hỏi: “Bọn họ không bắt người của anh đi, nói là tìm Thánh Tử hay gì gì đó, rồi định tẩy não à?”
“Người bên tôi giác ngộ cũng không thấp đâu, mấy chuyện tẩy não kiểu đó đâu phải một sớm một chiều mà được. Nhờ vậy mới có chỗ để thương lượng. Tôi ký với bọn họ một hợp đồng, giúp hoàn thành vài nhiệm vụ, đổi lại là lũ chim biến dị này. Dùng làm lương thực dự trữ hay trinh sát đều tiện.” Kỷ Thần thở dài: “Các cậu thật là sống sướng hơn nhiều. Mười mấy người mà chiếm được công trình ngầm thiết kế cho cả ngàn người, nước sạch thực phẩm đều đầy đủ — tôi đây có cả trăm cái miệng ăn, chỉ riêng muối thôi cũng đủ khiến tôi đau đầu chết được.”