“Thế sau đó thì sao?”
“Chúng em tách nhau ở vùng tuyết trắng. Bạch Như An bị dị năng giả truy sát trả thù… Trước khi đi, ông ấy dặn em chờ trong một căn nhà gỗ. Em cứ chờ, chờ mãi… chưa kịp chết cóng thì đã gặp được anh.”
Hoài Lâm nói xong, hai người im lặng một lúc.
Lục Tinh Triệu đặt kéo xuống, nhẹ nhàng phủi những sợi tóc vụn trên vai cậu, rồi khẽ khàng ôm lấy cậu từ phía sau. “Cắt xong rồi à? Ít nhất cũng đưa cái gương cho em soi xem chứ!” Hoài Lâm cười, vừa nói vừa vặn người, cào nhẹ lên vai Lục Tinh Triệu.
Bất chợt, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống giữa chân mày cậu.
Hoài Lâm hơi sững người, rồi lập tức cảm thấy từng cái hôn như lửa cháy dịu dàng lướt dọc theo làn da: từ giữa trán, đến chóp mũi, rồi tới khóe môi, lưu luyến mà nóng bỏng.
Cậu dường như hiểu được tâm trạng của Lục Tinh Triệu, lại cũng như còn mơ hồ chưa rõ, khẽ nói: “Em không sao đâu, anh à. Đây là tận thế mà, ai cũng có thể chết bất cứ lúc nào, em luôn biết điều đó.
Người cho em đồ ăn thức uống có thể là kẻ xấu, còn người vì em mà chết có thể là người tốt…” “Em từng thấy một ông bố chết vì tìm một miếng sô-cô-la cho con gái mình. Chỉ vì một miếng sô-cô-la thôi.” Mà miếng sô-cô-la đó… chính là do Hoài Lâm làm.
Từ nhỏ cậu đã không có cha mẹ, chuyện đó khiến cậu bị chấn động rất mạnh. Từ đó về sau, Hoài Lâm luôn mang theo hai miếng sô-cô-la bên mình.
Mỗi khi có chuyện xảy ra, cậu sẽ lấy ra chia cho người khác. Những người sống ở căn cứ số 12 gần như ai cũng từng được nhận vài ba miếng, ai nấy đều nghĩ rằng cậu chỉ là đứa trẻ hảo ngọt, thích ăn đồ ngọt mà thôi.
Nhưng kỳ thực, miếng sô-cô-la đó chính là một lời cầu nguyện lặng lẽ của Hoài Lâm:
Xin đừng chết một cách vô nghĩa. Cái chết của anh sẽ khiến tôi đau lòng.
“Có lẽ em không hiểu tận thế như cách anh hiểu, Hoài Lâm.”
Lục Tinh Triệu dịu dàng nói, “Anh vẫn luôn ở bên em, mà em lại lấy mất của anh cơ hội được tự mình trải nghiệm ngày tận thế.”
“Tận thế của anh rất nhỏ, chỉ có căn cứ số 12, hơn chục người, một con cá lớn, một con chó và hai con chuột nhắt. Nếu phải nói ấn tượng của anh về tận thế là gì, thì đó là: những thứ từng rất đỗi bình thường, bỗng trở nên vô cùng quý giá, đến mức người ta sẵn sàng lấy cả mạng mình để bảo vệ.”
Không phải vì mạng người trở nên rẻ rúng—mà là có những điều, đột nhiên trở nên quá đỗi trân quý. Quý đến mức khiến người ta cam lòng mạo hiểm để giữ lấy.
Lục Tinh Triệu nói xong, cẩn thận hôn lên môi Hoài Lâm một lần nữa.
Tuy rằng Tiểu Ngoan nhà Hoài vẫn chưa đủ tuổi thành niên, đồng chí Lục Tinh Triệu chính trực cũng vẫn chưa thể ra tay thật sự —— đêm đó còn phải dẫn cả đội chạy bộ rèn luyện nhưng chuyện tốt rốt cuộc cũng thành rồi.
—— Bánh trôi nhân mè đã cắn được đến miệng rồi, không lo bị người khác cướp mất nữa!
Hoài Lâm hưng phấn lăn qua lăn lại trên giường.
Lục Tinh Triệu thì càng đắc ý dào dạt, khí thế hừng hực, tinh thần rạng rỡ, hôm đó lôi cả đội chạy liền một mạch hơn chục cây số.
Tội nghiệp mấy anh em xui xẻo trong đội, mới vừa ăn đại tiệc xong, bụng phình như cái trống mà đã phải bắt đầu chạy, đến cuối cùng suýt nữa thì sùi bọt mép lăn ra ngất.
Lục Tinh Triệu vẫn bước chân nhẹ tênh, tâm trí lơ lửng trên những viễn cảnh tươi đẹp phía trước, tiếp tục cúi đầu chạy hăng hái
Cả đám trong lòng khóc ròng, ai nấy đều thầm gào lên: Cứu mạng với đại ca ơi! Là dân FA đã bị tổn thương tinh thần nghiêm trọng rồi, sao anh còn muốn tàn phá luôn thể xác của tụi em nữa!!
Sau một chặng chạy dài đến thở không ra hơi, hồn vía mọi người như bay khỏi cổ họng, thì lúc này Lục Tinh Triệu bỗng nhiên giơ tay lên cao: “Dừng lại! Phía trước có tình huống!”
Rào rào rào ——
Phía sau anh lập tức ngã rạp một đống người như xác chết.
Đội hình chạy bộ rồng rđã vòng quanh căn cứ thành hình xoắn ốc, giờ thì gần như đã ra tới rìa địa giới, chỉ thấy phía chân trời lờ mờ ánh sáng, có thể nhìn rõ một khối lớn nhô lên ở đường chân trời.
Lục Tinh Triệu nheo mắt nói: “Là một đội quân được tổ chức chặt chẽ. Trông có vẻ không thân thiện.”
Phía sau có người r*n r*: “Cảnh… cảnh báo cái… đi đã!”
“Không cần.” Lục Tinh Triệu nói, “Các cậu còn nhớ hôm bị Bão Tố gọi ngoại viện mang tới cái combo gà rkia không—— À không, ý tôi là con chim mập đó!”
“Lúc đó chủ con chim nói gì ấy nhỉ?”
“Gọi nguyên đội quân đến tiêu diệt tụi mình?”
“……”
Cả đội cùng đồng thanh: “Đừng nói là thật đấy nhé!!”
Khoé miệng Lục Tinh Triệu giật giật, móc ống nhòm từ trong ba lô ra, soi kỹ rồi đếm: “Mười bảy con chim mập dẫn đường, một đội quân lớn đang tiến thẳng về phía căn cứ, quân số khoảng từ một trăm năm mươi đến hai trăm người.”
Cả đám nhốn nháo, la lên ầm ầm: “Mau mau! Mau báo cáo với thủ trưởng! Nhiều người mang combo gà rán tới lắm!”
“Sao mà đông dữ vậy trời! Đại ca, anh mở buff vô song có đánh được tụi nó hết không?!”
“A a a, biết vậy hôm đó đã giết quách cái tên người-chim đó rồi! Giờ thì hay rồi, kéo cả một bầy chim mập tới luôn!”
Lục Tinh Triệu phẩy tay ra hiệu, bình tĩnh nói: “Các cậu quay về báo với Hoài Lâm trước. Tôi sẽ một mình ra gặp bọn họ.”
Nói xong, anh sải bước đi tới, bóng lưng vừa mạnh mẽ vừa phong độ.
Cả đội: “……” Cứu mạng với đại ca! Tụi em chân còn đang mềm nhũn, anh còn bắt tụi em chạy về nữa hả qaq