Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 149

Lục Tinh Triệu hỏi: “Bao lâu rồi chưa em chưa tỉa tóc ?”

“Chắc là tháng trước nữa? Em không biết tỉa, nhờ Vạn năng Nghiêm làm thợ cắt tóc một lần, tay nghề chắc cũng ổn.” Hoài Lâm cười tươi, “Không sao đâu, mặt đẹp thì kiểu gì cũng đẹp thôi!”

Lục Tinh Triệu im lặng một lúc, rồi bỗng nói: “Anh cắt cho em nhé? Anh tự cắt tóc từ nhỏ, tay nghề cũng tạm.” Hàm ý: từ nay đừng để Nghiêm Phi Quang cắt tóc cho em nữa!!!”

Lúc đầu Hoài Lâm chưa nghĩ ra, sau này đợi đến khi Lục Tinh Triệu đã bắt đầu bận rộn trên đỉnh đầu mình rồi, cậu mới bất chợt hiểu ra! Tức thì bật cười đến nghẹn cả thở.

Lục Tinh Triệu suýt nữa tay run lên, tí thì cạo trụi cả đầu cậu, bất đắc dĩ nói: “Thủ trưởng đại nhân à, trước tiên có thể tạm dừng việc mở não được không?”

“Không phải là mở não… là giàn nho sau nhà bị chua quá nên sập rồi…” Hoài Lâm cười đùa một câu, còn Lục Tinh Triệu thì giả vờ không hiểu, khẽ ho một tiếng, tiếp tục bận rộn.

Hoài Lâm nửa lim dim mắt, trong lòng như có chút say say.

Cảm giác như chỉ là một lần cắt tóc mà cũng trở nên đáng mong chờ lạ kỳ, như thể mỗi việc nhỏ nhặt đều có thể trở thành điều tuyệt vời, khiến người ta luôn chờ đợi khoảnh khắc tiếp theo.

“Hoài Lâm, chuyện… chuyện em từng nói là ‘trọng sinh’, trước đó rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Lục Tinh Triệu bỗng hỏi.

Hoài Lâm mở mắt ra, hơi ngập ngừng: “Thật ra em cũng không rõ rốt cuộc là trọng sinh hay tiên tri. Thời gian trôi qua lâu rồi, mọi chuyện khi đó đều mơ hồ lắm… Nói là em đã nằm mơ thấy tất cả ngay từ ngày đầu tiên cũng được.”

“Trang Chu mộng điệp, điệp mộng Trang Chu.” Lục Tinh Triệu khẽ cười.

“Chuyện xảy ra trước khi trọng sinh, thật ra em cũng kể gần hết với mọi người rồi. Đại khái là em từng sống ở căn cứ S rất lâu, đến khi rời khỏi thì tình cờ gặp anh, rồi bị anh kéo đi chạy khắp thế giới.” Hoài Lâm nói,

“Em biết anh muốn hỏi vì sao em rời khỏi căn cứ S… thật ra không phải em muốn đi đâu. Là vì cha nuôi em, Bạch Như An, ông ấy làm thí nghiệm bị người ta phát hiện.”

Sắc mặt Lục Tinh Triệu dần nghiêm lại, hỏi: “Là thí nghiệm với tang thi, hay với dị năng giả?”

“Đều có cả.” Hoài Lâm chậm rãi nói, “Bạch Như An... đã dùng người sống để làm thí nghiệm virus Khải Huyền. Nghe nói còn treo thưởng truy sát dị năng giả để lấy tinh thể, sau đó cấy tinh thể vào người tâm phúc của mình, cưỡng ép bồi dưỡng dị năng giả mới để phục vụ cho ông ta.”

“Dù đều là lời đồn, không ai rõ thực hư ra sao. Nhưng chỉ tính đến những gì mấy hôm trước bọn mình nghe được thì... Bạch Như An giờ đã có qua lại với Giáo phái Phán Xét rồi. Còn nữa, chính mắt em từng thấy ông ta lừa thủ lĩnh căn cứ S, nói là đang tập hợp dị năng giả để xây dựng một con thuyền Noah... nhưng thực ra cái gọi là thuyền ấy chỉ là cái vỏ rỗng.”

Thật ra còn một tội danh nữa — lợi dụng chức quyền để tư lợi, sắp xếp cho "nghĩa tử" (tức là Hoài Lâm) ở chỗ ở tốt nhất, phân phối vật tư cao cấp nhất. Nhưng trong lòng Hoài Lâm lúc này ngổn ngang trăm mối, không thể nói rõ được cảm xúc, nên cậu không kể ra.

Lục Tinh Triệu hỏi: “Vậy tính ra thì ít nhất ông ta cũng đã làm chuyện lạm dụng chức quyền vì tư lợi rồi?”

“…Khó nói lắm.”

“Không ai xử lý sao?” Lục Tinh Triệu lại hỏi, “Dù sao ông ta cũng không phải người nắm quyền tối cao ở căn cứ đó. Bị phanh phui rồi, các cậu chẳng phải sẽ rất khó sống à?”

“Đây là tận thế mà, anh.” Hoài Lâm bật cười, “Đừng thấy căn cứ mình yên ổn thế này mà lầm—thực ra nơi này gần như là chốn đào nguyên rồi đó. Không có Long Vương giữ nước, nuôi cá cho mình, thì chỉ cần chuyện ăn uống của từng này người thôi cũng đủ khiến anh kiệt sức. Thế nên mình mới không thể nhận thêm người sống sót nào khác nữa.”

“Các anh chưa từng sống ở căn cứ khác nên không hiểu. Ngoài kia, ai ai cũng liều mạng ra ngoài tìm vật tư sinh tồn, ngày nào cũng có người chết đói. Lấy đâu ra sức lực mà lo chuyện thiên hạ? Bạch Như An là vì đụng chạm đến nhóm dị năng giả, nên mới bị họ liên kết lại hất ra ngoài.”

Bình Luận (0)
Comment