Lúc này, điều Lục Tinh Triệu hy vọng nhất chính là khoảnh khắc hiện tại — được ôm Hoài Lâm trong lòng, cùng lặng lẽ đón bình minh — có thể kéo dài mãi mãi. Tâm trí anh hoàn toàn tĩnh lặng, gần như đạt đến cảnh giới “trở về nguyên sơ”, một trạng thái thuần khiết đến gần với… triết học Plato.
Lúc này, tâm trạng của Hoài Lâm lại hoàn toàn trái ngược. Trong đầu cậu, vô số hình ảnh bắt đầu đảo lộn cuồn cuộn, huyên náo như thể đang diễn lại cả "Đại Náo Thiên Cung". Cậu tự động đem mình và hàng chuyển phát thành hai nhân vật anime, rồi tưởng tượng ra một chuỗi hành trình từ nắm tay, hôn môi, thân mật... cho đến cả chuyện kia... ——Trời ơi trời ơi, hàng chuyển phát nhà mình thật là quá đen tối, quá cầm thú luôn ấy!!
Chốc lát sau, Hoài Lâm cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, vùi mặt vào lồng ngực Lục Tinh Triệu, bật ra tiếng cười khúc khích nén lại:
“He he he…”
Lục Tinh Triệu: “???”
Thôi vậy, dù sao thì tâm tư của Thủ trưởng Hoài cũng không phải chuyện có thể đoán nổi… Những lúc như hòa thượng mù sờ voi, đoán mãi không ra thế này thì trước nay thiếu gì?
Lục Tinh Triệu nghĩ thế, liền thuận theo luôn cái thiết lập khó lường của nhà mình, mỉm cười đặt tay lên vai cậu:
“Sao vậy, muốn quay về à?”
“Không…” Hoài Lâm đáp khẽ, giọng nghèn nghẹn, “Anh kể cho em nghe chuyện trước kia đi. Em chỉ biết anh là do ba anh nhặt về từ Tây Bắc, rồi được sắp xếp vào trường quân đội. Sau đó tại sao không vào quân ngũ nữa?”
Lục Tinh Triệu ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp:
“Lúc anh mười sáu mười bảy, ba anh làm nhiệm vụ, rồi hy sinh.” Hoài Lâm “à” một tiếng, bối rối nói:
“Em xin lỗi… Em cứ tưởng là—”
“Không sao.” Lục Tinh Triệu nhẹ nhàng xoa xoa lọn tóc dựng của cậu, khẽ thở dài như trút được gánh nặng rồi tiếp tục, “Sinh lão bệnh tử, họa phúc khôn lường, anh cũng sớm nghĩ thông rồi. Sau khi ba mất, anh có mâu thuẫn với người khác trong trường quân đội…”
“Họ bắt nạt anh vì không còn ai che chở nữa à?” Hoài Lâm vòng tay ôm lấy eo anh, cẩn thận hỏi, “Sau đó thì sao?”
“Lúc đó anh là một thằng đầu gấu chính hiệu, ai dám đụng vào là anh đánh. Chỉ tiếc là anh không biết cãi nhau, nói không lại thì chỉ còn cách… lôi ra đánh một trận.”
Hoài Lâm nhớ đến câu nói kinh điển của Lục Tinh Triệu: “Tôi không giảng lý, tôi không văn minh, tôi muốn động tay là động tay luôn.” Ra là từ thời ở trường quân đội đã có manh mối rồi.
Lục Tinh Triệu tiếp lời: “Sau đó anh đánh người ta nhập viện, mũi bị lệch, đòi anh bồi thường. Nhưng lại sợ bị nói là ăn h**p con của liệt sĩ…”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi trường cho anh thôi học. Họ không bắt bồi thường, lúc đó anh mới mười bảy.” Lục Tinh Triệu nhàn nhạt nói,
“Đêm đó anh suy nghĩ rất nhiều, đến mức có thể viết thành tiểu luận dài dằng dặc. Cuối cùng lại phát hiện câu nói của ba khi còn sống đã nói lên tất cả: Dù có hoang dã thế nào thì con khỉ cũng phải nghe theo luật trời. Vậy nên anh thu xếp lại bản thân, tự học, tự rèn luyện, cất mấy khẩu hiệu kiểu ‘ý chí thắng thiên’, mở mắt ra để nhìn cho rõ rốt cuộc thế giới này là như thế nào.”Đó là dấu chấm hết cho thời kỳ “trung nhị” của Lục Tinh Triệu.
“Dù có hoang dã thế nào thì Tôn Ngộ Không cuối cùng cũng phải nghe theo quy củ của Phật Tổ…” Hoài Lâm lặp lại, khẽ thở dài:
“Năm trăm năm dưới núi Ngũ Hành… Hoặc là thân thể bị giam hãm, hoặc là chính tay bẻ gãy tự do trong tâm hồn.”
“Tự do không phải là muốn làm gì thì làm, mà là không muốn làm gì thì không bị ép làm.” Lục Tinh Triệu mỉm cười, “Lúc đó là anh sai, ra tay trước là không đúng.”
Hoài Lâm hừ một tiếng:“Nếu lúc đó em có mặt thì đã lật ngược thế trận, cho Tiểu Mía ra trận, độc mồm độc miệng đến mức họ sống không bằng chết… Nếu bọn họ mà dám động tay với Tiểu Mía thì càng tốt, thả Cao lão đại ra, thả Inuyasha ra, Diêm Phi Quang chắc chắn sẽ kiện tụng cho ra lẽ, cho bọn họ bóc lịch chục năm cho biết.”
Nói càng lúc càng hoang đường, Lục Tinh Triệu bị chọc cười, đưa tay xoa nhẹ mái tóc rối tung của cậu. Tóc Hoài Lâm đã dài ra, đuôi tóc thường cọ vào chiếc cổ trắng mịn.