Bởi vì anh từng nói: “Vì em, anh có thể làm được tất cả.”
Thế giới trước đã dùng toàn bộ sự thật để viết nên một khúc dân ca tàn nhẫn: Núi mòn, sông cạn, đông sấm nổ vang, hạ tuyết trắng xóa, trời đất hợp nhất…
Khúc dân ca ấy giống hệt như Lục Tinh Triệu — vụng về lời lẽ, cả đời chưa từng nói một chữ “yêu”. Anh chỉ dùng tất cả hành động, viết tiếp câu sau bằng chính sinh mệnh mình:
“Chưa từng dám rời xa em.”
Khóe mắt Hoài Lâm dần ươn ướt, nước mắt trào lên nghẹn ngào, không thốt nên lời.
Từng cảnh từng cảnh hiện lên trong đôi mắt cậu như một đoạn phim tua ngược — Lục Tinh Triệu gọi tên cậu đầy hoảng hốt, sợ rằng não bộ cậu đã chịu tổn thương không thể cứu vãn.
Hoài Lâm đưa hai tay ôm chặt lấy cổ Lục Tinh Triệu, rất lâu sau mới nghẹn ngào thì thầm: “Anh… em cũng yêu anh.”
Trong đầu Lục Tinh Triệu ầm vang , ngàn vạn câu nói cùng lúc ùa về như thủy triều, lại tựa cánh chim vụt qua — chưa kịp nắm lấy đã tan vào tiếng nức nở yếu ớt của Hoài Lâm.
Anh ôm trọn lấy cậu, ngửa lưng nằm dưới đất, để mặc cậu dựa vào ngực mình. Giây phút này, mọi cảm giác đều không lời nào miêu tả được — hơi thở của Hoài Lâm phả nhẹ bên cổ anh, chỉ vậy thôi, cũng đã trở thành một món báu vật cần được nâng niu.
“...Hoài Lâm.” Cuối cùng Lục Tinh Triệu ngập ngừng gọi tên cậu, giọng nói khàn đặc vụng về.
Nhưng Hoài Lâm đã ngất lịm.
Về sau, Hoài Lâm mơ mơ màng màng tỉnh lại một lần, chỉ cảm thấy trên trán mát lạnh.
Chưa kịp mở mắt, cậu đã nghe thấy giọng Nghiêm Phi Quang nghiêm túc vang lên: “Không phải chấn thương bên ngoài đâu, não bộ của cậu ấy hoàn toàn bình thường, nhưng hoạt động thần kinh lại vô cùng mạnh — như thể đang mơ liên tục vậy.”
Lục Tinh Triệu đáp: “Trước khi ngất đi, mắt em ấy cứ phản chiếu đủ thứ hình ảnh lạ, còn nói… nói năng lộn xộn.”
Nghe đến đây, Hoài Lâm tỉnh táo được chút ít, cố gắng nhúc nhích ngón tay nhưng không thành công; lại chợt nhớ đến mấy lời mình đã lỡ nói, lập tức đỏ mặt trong lòng, đành ngoan ngoãn dưỡng sức, tiếp tục giả vờ hôn mê để nghe ngóng.
Nghiêm Phi Quang nói: “Cậu đi nghỉ một lát đi, để tôi trông cho.”
Lục Tinh Triệu nhướng mày: “Anh bảo tôi đi nghỉ?”
Nghiêm Phi Quang không đáp, đành thở dài: “Tôi biết cũng chỉ một ít thôi, nếu cậu cảm thấy không yên tâm, chi bằng đến một bệnh viện, mang vài thiết bị chuyên dụng về, kiểm tra kỹ lại lần nữa.”
Lục Tinh Triệu không chút do dự: “Bảo lão Cao dẫn đội đi.”
Lão Cao kêu lên: “Khỉ [bíp]! Tay phải của lão vừa mới lành được chút, lại bị con chó to đùng kia cắn một phát, giờ không đánh đấm gì nổi!”
Một lúc lâu sau, Lục Tinh Triệu như mới sực nhớ ra, hỏi: “Con chó đó với chủ nó sao rồi?”
“Chạy rồi. Khi đó ai cũng chỉ lo cho Hoài Lâm.” Nghiêm Phi Quang đáp, “Hắn bị vụ nổ hất bay đi rất xa, nhưng chẳng bị thương gì, cũng chẳng thèm quan tâm con chó, phóng thẳng một mạch. Bọn tôi cũng không đuổi theo, cứ để hắn quay về căn cứ S đi.”
Không khí lại rơi vào im lặng. Cuối cùng Lục Tinh Triệu nói: “Các cậu về trước đi, Hoài Lâm tỉnh tôi sẽ gọi.”
Đúng lúc đó, lão Cao đột nhiên hỏi: “Tiểu Mía, sao nãy giờ cậu im ru thế? Suy nghĩ gì vậy?”
Một lúc lâu sau, Đan Triết trầm giọng đáp: “Tôi hình như từng thấy triệu chứng này rồi. Hồi tận thế mới bùng phát, Hoài Tiểu Ngoan kéo theo Lục Tinh Triệu, đúng lúc gặp tôi, mà khi đó Lục Tinh Triệu cũng từng hôn mê y chang vậy.”
Cả phòng chợt lặng đi, rồi Lục Tinh Triệu mất kiểm soát kêu lên: “Cậu nói gì?!”
“Hoài Lâm từng bảo, đó là ‘Ngày thứ hai’. Sau này cậu ấy giải thích: người thức tỉnh dị năng đều phát bệnh vào khoảng thời điểm đó, bị sốt, hôn mê, mỗi người có biểu hiện hơi khác nhau. Giai đoạn đó cần để người đó nằm yên ổn, từ từ chờ qua cơn…” Đan Triết chậm rãi nói, “Hiện tại cậu ấy không phải y như vậy sao? Không có thương tích gì, ngoại trừ sốt cao thì các chỉ số đều ổn định. Nên mọi người cũng đừng quá… quá hoảng hốt.”
Lục Tinh Triệu gầm lên: “Sao mà không lo cho được!”
Một tiếng “rầm” vang lên, hình như anh vô tình làm rơi thứ gì đó. Một lúc sau lại khom lưng nhặt lên, khó khăn cất lời: “Xin… xin lỗi.”
Nghiêm Phi Quang lại hỏi: “Cậu chắc lúc đó đầu Hoài Lâm không đập vào đâu chứ?”
Lục Tinh Triệu đáp: “Không có, chỉ có lần bị sóng âm đánh trúng…”
“Tiếng gào đó ai cũng nghe thấy mà, nhưng chẳng ảnh hưởng gì mấy.” Đan Triết bình thản nói, “Anh cũng đâu bị sao, hôm sau ai nấy đều khỏe khoắn như thường. Cho thấy Hoài Lâm không phải vì thứ đó mà ngất. Có lẽ dị năng của cậu ấy vốn tiềm tàng, đến khi não bộ bị công kích thì nó tự động phát động bảo vệ chủ thể, nhờ đó mới bắt đầu thức tỉnh.”
Hoài Lâm dường như cũng từng nói một chuyện: chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực này – Bạch Như An – từng xác nhận cậu có dị năng, chỉ là vẫn chưa được kích phát.
Lục Tinh Triệu hơi bình tâm lại, đưa tay nắm lấy bàn tay trái mềm mại của Hoài Lâm.
Hoài Lâm đang cố hết sức muốn chớp mắt, nhưng chẳng thể điều khiển nổi mắt mình , chỉ đành âm thầm lặp lại trong lòng:
Anh, anh đừng sợ. Em vẫn ổn mà. Để em ngủ thêm một lát nữa thôi, rồi em sẽ kể cho anh nghe hết những gì em mơ thấy—cả chuyện Bạch Như An, căn cứ S, tận thế này, và cả hình dáng sau này của anh ngầu đến mức nào, em sẽ kể tường tận cho anh biết...