Cho nên Nghiêm Phi Quang chỉ dặn nó một điều duy nhất: Hễ thấy kiếm laser sáng lên – thì phun nước.
Lúc này, Lục Tinh Triệu rơi vào thế bắt buộc phải dùng kiếm laser để đối phó một con tang thi đột biến kháng đạn – đồng nghĩa với việc...
Tiểu Bạch Long vui vẻ phun nước dữ dội.
Trong khoảnh khắc đó, hàng vạn giọt nước còn đang tung lên trong không trung, chính giữa chiến trường như bị bao phủ bởi một bức màn nước khổng lồ.
Ý nghĩ lóe lên trong đầu Lục Tinh Triệu: Đòn công kích bằng sóng âm – nếu xảy ra trong nước – sẽ càng nguy hiểm. Trong nước, phải làm sao để bảo vệ Hoài Lâm?!
Chớp mắt sau, không chút do dự, anh ném cả thanh kiếm laser thẳng về phía tang thi đột biến.
Tiếng gào cuối cùng của tang thi chuyển thành sóng âm lan tỏa ra ngoài. Đồng thời, kiếm laser như xuyên không khí, đâm thẳng vào yết hầu của nó, chỉ còn chuôi kiếm mắc lại nơi cổ.
Phía sau Lục Tinh Triệu, Hoài Lâm hiện rõ vẻ sững sờ, giây sau đã thấy Lục Tinh Triệu xoay người, dứt khoát dang hai tay ôm chặt lấy cậu vào lòng.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, ánh mắt hai người giao nhau.
Ánh mắt của Hoài Lâm như muốn nói: “Anh là Lục Tinh Triệu— người em luôn tin tưởng có thể làm được mọi điều.”
Ánh mắt của Lục Tinh Triệu như đang đáp lại: “Chỉ cần anh ở đây. Không ai có thể làm em bị thương.”
Giây kế tiếp, sóng âm quét qua hai người đang ôm nhau. Khung cảnh ngập nước trắng xóa nuốt trọn cả chiến trường.
Và rồi – là một tiếng nổ long trời lở đất, như thể địa chấn trút xuống, trời đất đảo lộn.
Một giây sau, Hoàng Mao nằm rạp ở rìa chiến trường hét toáng lên, bị sóng nước cuốn đi không biết về nơi nào.
Ngay chính giữa, như có tia sét trắng xé toạc không gian, cả mặt nước cũng hóa thành bọt trắng lấp lánh, văng tung tóe ra tứ phía.
Hoài Lâm bị đợt sóng âm cuối cùng quét trúng, còn chưa kịp xác định là kiếm laser thật sự phát nổ, hay Lục Tinh Triệu tạo ra ảo ảnh, thì đầu óc đã ong ong choáng váng.
Tầm nhìn bị che mờ bởi những mảnh vỡ ký ức hỗn loạn: lúc thì là đôi mắt xanh lấp lánh của Lục Tinh Triệu, lúc thì là làn sóng trắng ngập trời, lát sau lại biến thành bông tuyết trắng xóa đang ập tới.
Lục Tinh Triệu ôm Hoài Lâm vào lòng, quanh hai người như có một lớp kết giới vô hình, chắn toàn bộ bọt nước bên ngoài.
Kiếm laser đúng là đã phát nổ – nhưng Lục Tinh Triệu đã bắt chước tang thi đột biến, đã dùng chấn động không khí thuần túy để tạo thành lớp bảo hộ. Hai người họ như đang đứng ở tâm bão – xung quanh bị phá tan nát, còn bên trong lại yên ổn đến lạ thường.
“Hoài Lâm...” Lục Tinh Triệu gọi khẽ, “Hoài Lâm?!”
Tang thi đột biến kia đã sớm bị sóng xung kích mạnh mẽ xé nát thành từng mảnh, nhưng âm ba phát ra trước khi chết vẫn lan đến họ.
Hoài Lâm thân thể yếu ớt, vốn không thể so với thân thể cường tráng của Lục Tinh Triệu, lúc này hai mắt mất đi tiêu cự, sắc mặt trắng bệch. Cảnh tượng ấy khiến toàn thân Lục Tinh Triệu lạnh toát như thể máu trong người đông cứng lại.
Một lát sau—Lục Tinh Triệu nghe thấy Hoài Lâm thì thầm rất khẽ:
“Đừng sợ, anh... đừng sợ. Em vẫn ở đây.”
Trước mắt Hoài Lâm là một mảng hỗn độn. Cậu nhìn thấy gương mặt của Lục Tinh Triệu gần ngay trong gang tấc, và sau lưng anh, gió tuyết đang giao nhau tràn về.
Lúc này, não bộ của Hoài Lâm không còn nghe theo sự điều khiển của cậu nữa. Cậu nhớ lại ký ức đêm hôm đó.
Lần thứ sáu bóng tối ập xuống kể từ tận thế—cũng là lần cuối cùng cậu từng trải qua.
Sông hồ núi non đã bị di dời đến mức không còn nhận ra, mặt đất rạn nứt, dung nham không rõ từ nơi nào dưới lòng đất trào lên, mà dưới tầng tuyết dày lại ẩn giấu những chủng côn trùng biến dị— con người đọt nhiên trở thành nguồn thực phẩm giàu dinh dưỡng nhất cho chúng.
Lúc đó, Lục Tinh Triệu cõng cậu trên lưng. Có lần gặp phải một trận động đất lớn, cả hai trượt xuống từ một khối đá, phía dưới là biển lửa cuồn cuộn, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một tảng đá khổng lồ đang lao thẳng xuống đỉnh đầu.
Lục Tinh Triệu ôm chặt lấy cậu, nói: “Hoài Lâm, đừng sợ.”
Lúc ấy, thị lực của Lục Tinh Triệu rất kém, thứ anh có thể dựng tạo ra, ngoài súng, chỉ còn lại thanh quân đao anh quen thuộc nhất. Ánh đao của nó rạch ra một nhát dài hơn hai mét, sắc bén như sấm sét, xé toạc khối nham thạch đang rơi thẳng xuống trước mặt họ.
Lục Tinh Triệu giẫm bước trên triền dốc dựng đứng, như chiến thần giáng thế, gắng sức trèo ngược từ lòng đất hoang tàn.
Gió tuyết gào thét phía sau lưng anh, nơi Hoài Lâm đang dần chìm trong cơn lạnh giá. Thân nhiệt cậu hạ xuống từng chút một, cho đến khi được đôi tay ấm áp của anh — bàn tay đã tháo găng — không ngừng xoa dịu, kéo trở về bờ tỉnh thức.
Lục Tinh Triệu tay không bám đá leo tiếp, như kẻ tuyệt vọng đang tìm đường sống trên đỉnh Everest. Mỗi khi dư chấn tràn đến, anh liền cắm tay sâu vào khe đá, cố định lấy bản thân.
Giữa cơn mơ mộng, Hoài Lâm khẽ gọi: “Anh… đừng sợ, em vẫn còn sống… em ở đây… đừng sợ.”
Cái chết của cậu là điều duy nhất có thể khiến Lục Tinh Triệu run rẩy. Chỉ cần còn nghe được giọng cậu, thì núi đao biển lửa, thiên đường địa ngục… tất cả, anh đều có thể tự mình xông pha mà vượt qua.
Hoài Lâm từng nghĩ, nếu thế giới này vẫn còn một vị thần chưa ngã xuống, thì vị thần ấy chắc chắn đang trú ngụ nơi đường chân mày của Lục Tinh Triệu.