Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 113

“…” Hoàng Mao khó nhọc van xin: “Tha… tha mạng…”

“Tôi không phải chiến đấu viên,” Nghiêm Phi Quang nhẹ nhàng nói, “Tôi là nghệ sĩ violin.”

Nói rồi, anh nhắm chuẩn ném kiếm laser vào trong sân. Lục Tinh Triệu vươn tay chụp lấy giữa không trung, sải bước lao thẳng vào trận.

Chỉ trong chớp mắt, kết thúc vòng giao đấu đầu tiên: Một cánh tay của con tang thi dị biến—cùng nửa lá phổi—bay vút lên trời; Lục Tinh Triệu đứng ở rìa sân đấu, thân hình lảo đảo, lắc đầu trấn định lại phương hướng.

Lúc này mọi người mới lại nghe thấy tiếng gào rú lần thứ hai của con tang thi. Sóng âm xuyên qua cả lớp tường thép dày đặc, vậy mà vẫn mang theo uy lực sát thương đáng kể.

Tất cả mọi người đều cảm thấy tai mình ong ong không ngớt. Đan Triết nói: “Không ổn rồi, không còn nghe được động tĩnh bên trong nữa. Thứ này mạnh quá, toàn bộ sóng bên trong đều bị nó khống chế.”

Hoài Lâm lắc lắc đầu, đã dần lấy lại trạng thái, nói: “Tôi phải vào trong. Anh ấy chưa từng gặp loại tang thi này... Chỉ khi phá hủy thần kinh đặc biệt thì nó mới thật sự chết hẳn…”

Cậu và Đan Triết liếc nhìn nhau, Đan Triết nói: “Trong đó rất nguy hiểm.”

Hoài Lâm đáp: “Nhưng còn có Lục Tinh Triệu.”

Đan Triết nghĩ một lúc—đúng là thế. Bên cạnh Lục Tinh Triệu là nơi an toàn nhất, thậm chí hắn còn luôn sẵn sàng liều mạng để bảo vệ Hoài Lâm; mà năng lực dị biến của hắn muốn phát huy toàn bộ, thì lại cần có Hoài Lâm ở bên chỉ huy, phối hợp nhịp nhàng.

Anh còn chưa kịp gật đầu, Hoài Lâm đã phất tay như thể chẳng chờ ai cho phép, tự mình men theo bức tường sắt mà tìm đường vòng đi vào trong.

Một lát sau, Hoàng Mao bên cạnh chật vật bò dậy, định nhân cơ hội bỏ chạy. Nhưng chưa kịp đi đâu thì đã bị lão Cao túm cổ lôi ngược trở lại.

“Thằng này xử lý sao đây?” Lão Cao hỏi.

“Không rảnh quan tâm, bắn chết tại chỗ rồi chôn luôn.” Đan Triết lạnh nhạt đáp.

Hoàng Mao còn chưa kịp hé miệng biện hộ, thì đã thấy con chó trung thành của mình ngoan ngoãn chạy ra, hắn vội vàng hét lên: “Khuyển Dạ Xoa!”

Chữ đầu tiên còn chưa dứt, Khuyển Dạ Xoa đã như một cái bóng lao thẳng ra ngoài, ngoạm mạnh vào cánh tay của lão Cao.

Lão Cao đau điếng buông tay, Hoàng Mao lập tức chớp thời cơ lăn một vòng, bò lê bò lết né ra khỏi đám người—chung quanh là vùng đất trống trải, hắn chẳng còn chỗ nào để trốn, chỉ có thể lại lần nữa chui vào bên trong bức tường sắt.

Khuyển Dạ Xoa bị bỏ lại phía sau, lập tức bị đám người Đan Triết vây kín.

Lúc này Hoàng Mao ngẩng đầu nhìn vào trong, chỉ thấy bên trong bức tường sắt là một trận chiến cực kỳ tàn khốc. Đầu con tang thi dị biến đã bị lệch sang một bên, chỉ thiếu chút nữa là chém đứt luôn cả cổ.

Lục Tinh Triệu ánh mắt hơi đờ đẫn, dường như đã bị sóng âm tầm gần tấn công trực diện, lúc này vẫn đang che chắn phía sau cho Hoài Lâm.

Hoài Lâm vẻ mặt nghiêm nghị, cúi đầu thì thầm điều gì đó bên tai Lục Tinh Triệu. Lục Tinh Triệu khẽ gật đầu.

Hoàng Mao cảm thấy bản thân mình chẳng khác nào một con gà con lọt vào giữa chiến trường của khủng long bạo chúa, vội vàng tiếp tục lăn lộn bò chạy thục mạng, nhưng không cẩn thận, lại bất ngờ rơi tõm xuống lòng một cái hồ chứa nước cạn khô.

Hắn nhìn thấy đáy hồ có một khe nứt sâu đen ngòm, từ trong đó phát ra ánh sáng lấp lánh như ảo ảnh.

Giây kế tiếp, mặt đất rung lên dữ dội, từ sâu dưới lòng đất vang lên một tiếng gào rú cao vút.

Khoảnh khắc ấy, tên nhân loại bé nhỏ kia còn tưởng rằng mình đang đối diện với họng rồng sắp phun lửa—nhưng thứ trào ra lại không phải là hỏa diễm địa ngục, mà là nước, nước tràn ngập cả trời—

Bọt nước trắng xóa cuộn lên từ lòng đất, bắn vọt lên cao mười mét, chỉ trong chớp mắt màn nước đã bao phủ toàn bộ chiến trường.

Diễn biến kéo dài đến bước này, con tang thi đột biến đột nhiên xuất hiện tuy không đến mức trở thành mối nguy chí mạng, nhưng lại phá nát kế hoạch “giả chết” tinh vi của Hoài Lâm.

Sân khấu mới dựng một nửa đã sụp đổ, các diễn viên cũng không ai chịu diễn theo kịch bản nữa, vở kịch này đến giờ chỉ còn rất ít người còn nhớ đến.

Ngoại trừ một nhân vật – vô cùng chuyên nghiệp:

Tiểu Bạch Long.

Như đã nói trước đó, Tiểu Bạch Long bị mù mặt nặng, tất cả sinh vật hình người trong mắt nó đều như nhau, mệnh lệnh phức tạp là bất khả thi với nó.

Bình Luận (0)
Comment