Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 112

Nghiêm Phi Quang lập tức ngồi xổm xuống kiểm tra tình trạng của Hoài Lâm, phát hiện cậu chỉ bị chóng mặt, chưa đến mức chấn động não.

Hoài Lâm nằm vật ra đất, vẫn còn hậm hực: “Vở kịch này thế là hỏng bét rồi...”

Hoàng Mao thì vừa bị đá văng, đầu óc còn đang quay cuồng, mũi chảy máu, nằm vật ra đất thì lại thấy từ khoảng trống xung quanh có người liên tục xuất hiện.

Đầu tiên là Lục Tinh Triệu từ trên trời rơi xuống. Tiếp đến là Nghiêm Phi Quang như trồi lên từ dưới đất.

Rồi lại nghe Lục Tinh Triệu gầm lên một tiếng: “Biến cố cấp hai! Thi hành kế hoạch B!”

Ngay lập tức, một chiếc xe van bọc thép rú ga lao tới, từ trên xe nhảy xuống là một nhóm người đàn ông mang cung hiện đại, kè súng lục, mặc quân phục tác chiến. Không ai lên tiếng, lập tức xếp thành đội hình chiến đấu thuần thục.

Sau đó, từ ghế lái bước xuống là Đan Triết và Lão Cao. Một người cầm theo súng máy hạng nặng, người kia khiêng tấm khiên khổng lồ. Cả hai nhanh chóng tiến lên trước, dựng tấm khiên lên, đặt bệ súng máy trên đó.

Chỉ trong vòng nửa phút, toàn bộ hỏa lực được triển khai. Khói súng dày đặc bao trùm khắp không gian. Phía sau ánh lửa tóe ra từ đầu nòng súng, những mũi tên cũng vút qua không khí, lao thẳng về phía mục tiêu.

Hoàng Mao: “……”

Hắn suýt nữa vãi ra quần, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: Mẹ nó, mình bắt cóc phải… thủ trưởng à?!

Giữa chiến trường, ngực con tang thi phồng lên, lại sụp xuống, và một lần nữa bùng phát sóng âm vô hình.

Áp suất mà không khí phải chịu ngay khoảnh khắc ấy không khác gì vụ nổ hạt nhân. Sóng xung kích biến dạng đến mức có thể thấy bằng mắt thường, như một lớp màng trong suốt bao phủ lấy toàn thân con tang thi biến dị.

Tất cả vật thể được phóng ra khi vừa chạm đến lớp màng này liền bị áp suất cực mạnh bóp méo hoàn toàn: mũi tên cong queo rơi xuống đất, đạn bị vặn xoắn thành đủ hình dạng kỳ quái, bay chệch hướng rồi phát ra những tiếng rít ghê rợn.

Lục Tinh Triệu cau chặt mày, giơ tay nhận lấy khẩu súng lục của mình, siết cò.

Thế nhưng, ngay cả loại đạn cỡ 5.4, trong khoảng cách gần như thế, cũng không tài nào xuyên thủng lớp lá chắn kia.

Tang thi dị biến lại gào lên, lần này là âm thanh tần số cao, trực tiếp công kích tai trong của tất cả mọi người hiện trường.

Lục Tinh Triệu lập tức hành động—hắn không hề do dự, vung tay ném mạnh khẩu súng ra ngoài.

Dưới lực tay kinh người của hắn, cộng thêm trọng lượng của chính khẩu súng, vật thể này như một quả tạ lao thẳng về phía tang thi. Lực xung kích đủ để xuyên qua tấm chắn, sau khi lệch quỹ đạo bốn mươi độ liền cắm thẳng vào vai tang thi, buộc nó phải ngừng phát ra âm thanh.

Dẫu vậy, tiếng sóng âm kia vẫn ảnh hưởng nghiêm trọng đến toàn đội. Đan Triết bịt tai, hét lên: “Giữ thăng bằng! Thu súng lại, tránh bắn nhầm!”

Hoài Lâm cũng đã thích nghi phần nào, nghiến răng lật người gắng gượng đứng dậy.

Nghiêm Phi Quang hô lớn: “Tấn công không phân biệt mục tiêu! Vô hiệu với sát thương vật lý tầm xa!”

Chưa dứt lời, Lục Tinh Triệu đã tiếp lời ngay: “Lùi lại năm mươi mét! Thả Kim Lấp Lánh ra, khống chế hiện trường!”

Tất cả hành động theo lệnh không chút chậm trễ. Đan Triết lật tay thả hai con chuột nhỏ xuống đất.

Hoài Nhị ngoan vừa chạm đất đã lập tức lăn ra giả chết. Kim Lấp Lánh nổi giận, nhổ hai cọng lông của nó, kéo phắt dậy, nhanh chóng phát ra vài tiếng chít chít chỉ huy.

Ngay sau đó, một tấm thép dày cao một mét, rộng hai mươi centimet bất ngờ trồi lên khỏi mặt đất!

Hai con chuột nhỏ lao như bay quanh sân đấu, đi đến đâu, tường thép dựng lên đến đó. Mỗi hai tấm ghép lại thành một bức vách cao hai mét, nhanh chóng bao vây nửa sân, tạo thành hàng rào kiên cố, cách ly khu vực trung tâm ra khỏi chỗ mọi người.

Ai cũng có nhiệm vụ rõ ràng, chỉ có Hoàng Mao là ngơ ngác như bị đánh thuốc mê.

Hắn hoàn toàn không để ý đến hai sinh vật bé xíu đang chạy khắp mặt đất, đến mức mắt muốn lòi ra khỏi tròng, hoảng hốt nghĩ: Tôi tôi tôi tôi… chắc chắn bị bắt trúng một ổ người ngoài hành tinh rồi!!

Hắn vừa lật người dậy thì thấy Nghiêm Phi Quang đi tới bên cạnh, cúi người nhặt lấy thanh kiếm laser.

Bình Luận (0)
Comment