Hoài Lân mơ mơ màng màng, giấc ngủ lần này còn dài hơn cả lúc Lục Tinh Triệu thức tỉnh.
Đến khi tỉnh lại thì đã là đêm ngày thứ tư, mọi người trong căn cứ đang thấp thỏm chờ đợi lập tức kéo nhau tới đông đủ.
Hoài Lân và Lục Tinh Triệu nhìn nhau một lúc, rồi cười nói:
“Anh à, em về rồi.”
Khoảnh khắc đó, Lục Tinh Triệu chợt phát hiện ánh mắt của cậu có gì đó thay đổi — một sự thay đổi vi diệu ẩn sâu giữa đường nét gương mặt.
Không biết bắt đầu từ bao giờ, Hoài Lân đã không còn là cậu bé ngoan ngoãn từng ôm ghì lấy ghế khóc nức nở chỉ vì sợ phải xa anh nữa. Sự biến đổi này âm thầm mà triệt để, khiến Lục Tinh Triệu vừa cảm thấy an lòng, lại vừa thấy hụt hẫng.
“Em tỉnh lại là tốt rồi.” Lục Tinh Triệu cuối cùng chỉ nói như thế.
Hoài Lân đảo mắt nhìn quanh một vòng, thấy ai cũng không có gì thay đổi, nhưng bản thân lại nhận ra — góc nhìn của mình đã khác đi rồi.
Một lát sau, cậu nói:
“Khi em ngủ mê, em đã mơ thấy một vài giấc mơ. Bây giờ em muốn kể lại cho mọi người… Dù những chuyện đó có thật hay không, thì ít nhất ….. mọi người có quyền được biết.”
Trong mấy ngày hôn mê, không chỉ thân thể cậu xảy ra biến hóa, mà do năng lực đặc biệt, cậu còn trải qua rất nhiều giấc mơ…
Những giấc mơ đó, nếu bảo là hoang đường thì cũng đúng, vì chẳng có gì chứng minh được; nhưng nếu gọi là “mộng tiên tri” cũng chẳng sai — bởi vì Hoài Lân một lần nữa trông thấy những chuyện từng xảy ra trong quá khứ, và cả những việc rất có khả năng sẽ xảy đến trong tương lai.
Ngày đầu tiên của mạt thế — “Dịch bệnh”, chỉ kéo dài vỏn vẹn hai mươi tiếng đồng hồ, rồi lũ tang thi bùng phát.
Ngày thứ hai — “Chiến tranh”, những người dị năng thức tỉnh.
Ngày thứ ba — “Nạn đói”, kéo dài suốt một tuần. Động thực vật và vi sinh vật đồng loạt biến dị, lương thực bắt đầu hư hỏng, mục nát.
Ngày thứ tư — “Tử vong”, virus tang thi đột biến, sinh ra chủng tang thi mới.
Ngày thứ năm — “Phán xét”, những người sống sót bắt đầu cầu khẩn thần linh giải thoát. Trong tận thế, tôn giáo phát triển mạnh hơn bất kỳ thời kỳ nào khác.
Ngày thứ sáu — “Thiên tai”, ban ngày và ban đêm gộp lại có tổng cộng một nghìn hai trăm hai mươi sáu chu kỳ hai mươi bốn tiếng. Địa hình biến đổi dữ dội, mảng châu lục Á – Âu va chạm tạo ra ngọn núi cao nhất thế giới mới, Đại Tây Dương bị băng giá phủ kín hoàn toàn, đến đêm, tinh tú trên trời dời chuyển, như thể cả bầu trời bị một tấm màn vô hình bao phủ lại.
Còn ngày thứ bảy — không ai đặt tên cho nó. Cũng chẳng ai có thể đặt được cái tên nào nữa.
Lần trước, Hoài Lân cũng không thể “thấy” xa đến vậy. Lúc đó cậu đột ngột tỉnh lại trên giường ngủ trong phòng mình.
Nhưng lần này — cậu đã thấy rồi.
“Em thấy có sương mù dày đặc, cả thế giới đều bị bao phủ trong sương. Trong sương toàn là xác chết, chẳng còn ai sống cả.” Hoài Lân tựa vào đầu giường, chậm rãi kể, “Có một căn cứ dựng lên một hệ sinh thái mô phỏng nhân tạo, ở giữa là một tòa tháp. Khi ấy, tất cả mọi người đều đang nhìn về phía tòa tháp đó.”
“Nghe mà rợn cả người…” Lão Cao rùng mình, gãi cánh tay, cười gượng, “Lúc ấy bọn mình còn sống không? Đang làm cái gì thế?”
“Em đang nói chuyện với anh Lục ,còn mọi người thì đều bước vào trong tháp. Cuối cùng anh cũng đi vào. Mặt trời nhân tạo trên đỉnh tháp chói quá, nên em không nhìn rõ được nữa.” Hoài Lân nói đến đây, sắc mặt hơi quái lạ, lại nói tiếp, “Kỳ lạ nhất là Nghiêm Phi Quang…”
Cậu dừng một chút, đúng lúc Đan Triết chen lời: “Anh ta vốn đã kỳ lạ nhất rồi còn gì.”
Nghiêm Phi Quang cũng tò mò: “Anh đang làm gì thế? Tận thế đến phút cuối rồi, anh mà không chơi đàn thì chẳng phải phản bội tín ngưỡng à?”
“Không có.” Hoài Lân đáp.
Nghiêm Phi Quang lập tức bày ra vẻ mặt kiểu “không thể nào, tôi lại phản bội đức tin của mình sao, thế giới này hỏng rồi”.
Hoài Lân bèn nói: “Em thấy anh đang chơi bi ve…”
Mọi người: “…”