Man Hoang Thương Khung

Huyết Điện Tàn Ảnh

Mảnh đá đen nóng ran trong ngực áo dẫn lối, hắn đứng dậy rời thi thể Bắc Cương Bộ, bước chân vững chãi tiến sâu hơn vào khe nứt phía cuối đại điện ngầm, nơi man lực cổ xưa cuồn cuộn như vực thẳm nuốt chửng mọi ánh sáng. Hành lang mới mở ra hẹp dần thành đường hầm xoáy ốc, vách đá lởm chởm gai nhọn khắc man văn hình huyết long uốn lượn dưới huyết nguyệt mờ, mỗi nét chữ toát uy áp khiến kinh mạch hắn rung động nhẹ, Thổ Man chi lực âm ỉ đông đặc thành lớp giáp mỏng bảo vệ huyết nhục. Không khí nặng nề mùi đất cổ xen lẫn huyết tanh vạn niên phả vào mặt, gió lạnh từ sâu thẳm hú qua khe nứt như tiếng khóc hồn ma chiến trường xưa, cuốn theo bụi phấn xương trắng lấp lánh rơi lả tả trên vai hắn.

Đêm khuya hun hút kéo dài vô tận dưới lòng di tích, huyết nguyệt ngoài trời chiếu qua vết rạn trần hang tạo vệt sáng đỏ thẫm quét dài nền đá loang lổ, lộ rõ những mảnh giáp xương Man tộc vỡ vụn — di hài từ đại kiếp ngàn năm, vẫn lấp lánh tàn lực bất diệt yếu ớt. Mảnh đá đen bay lơ lửng phía trước, huyết quang từ nó đẩy lùi bóng tối đặc quánh, dẫn hắn đến một đại môn đá đen khổng lồ chặn lối, bề mặt khắc tượng Man Thần đời thứ hai — thân hình khổng lồ ngồi thiền trên núi thiêng, đôi mắt đá sâu thẳm như vực tối nhìn chăm chú, mang theo ý niệm tang thương: kẻ sống sót cuối cùng của huyết chiến thương khung. Hắn chạm tay vào cửa, Thổ Linh tinh hoa còn sót trong đan điền cộng hưởng, đại môn rung chuyển chậm rãi hé mở với tiếng đá nghiến ken két vang vọng như long ngâm từ cửu u.

Bên trong là một điện thờ u tịch rộng lớn, trần cao ngút lởm chởm nhũ đá huyết sắc buông rủ như màn tang treo vạn niên, trung tâm lơ lửng một khối Huyết Ngọc Tâm — tinh hoa huyết mạch Man Thần, toát ra man lực tinh thuần khiến da thịt hắn bỏng rát như lửa liếm, kinh mạch phồng rộp sẵn sàng Niết bàn. Xung quanh khối ngọc, ba bóng hình nhập nhòa quẩn quanh — tàn hồn Bắc Cương Bộ Hắc cấp, bị phong ấn từ thời đại chiến, giờ bị mảnh đá đánh thức, đôi mắt lam hắc lóe hung quang lao vụt về phía hắn với tiếng gầm trầm đục như sấm từ địa ngục. Chúng mạnh hơn Lam cấp gấp bội, huyết mạch bất diệt khiến da thịt dai sức cuồn cuộn, mỗi bóng mang theo khí tức khó khăn đối phó dù hắn có Thổ Man trung cấp.

Hắn lùi một bước, cốt chùy mới thu từ thi thể Lam cấp nắm chặt tay phải — vũ khí nặng trịch rung động lam lực tàn dư, man văn sói tru trên cán chùy hòa quyện Thổ Man tạo lớp giáp bổ trợ. Tàn hồn đầu tiên lao tới, móng vuốt hắc sắc xé gió mang theo phong nhận cắt da thịt, hắn vung chùy chắn ngang, lực đạo va chạm dội ngược khiến cánh tay tê rần nhưng Thổ giáp đông đặc vết xước ngay tức khắc. Không khí đại điện rung chuyển dưới tiếng va chạm, mùi lam hắc huyết tanh lan tỏa lẫn với bụi xương phấn trắng, gió hú từ trần hang cuốn theo hơi lạnh thấu cốt quấn lấy chân hắn. Hai tàn hồn còn lại vòng sang hai bên, phối hợp bao vây như sói tru đồng bọn, lam hắc quang bùng nổ thành lưới phong nhận quét ngang.

Hắn xoay chùy quét vòng, địa chấn Thổ Man lan ra từ nền điện nuốt chửng một phần lưới phong, nhưng tàn hồn né tránh linh hoạt nhờ huyết mạch bất diệt, một bóng lướt sau lưng cào rách vai hắn tạo vết thương sâu hoắm phun huyết tươi. Đau đớn như lửa đốt lan dọc xương sống, nhưng Hỏa Man chi lực bùng lên thiêu đốt vết thương cầm máu tạm thời, hắn gầm khẽ phản công bằng huyết địa long cuốn quanh chùy đập tan bóng thứ hai, lam hắc huyết bắn tung tóe nhuộm đỏ nhũ đá buông rủ. Tiếng xương gãy răng rắc vang vọng, tàn hồn tan thành khói đen cuốn theo gió hú, nhưng bóng cuối cùng lao thẳng ngực hắn, móng vuốt xuyên thủng Thổ giáp tạo lỗ thủng khiến nội tạng rung động đau nhức âm ỉ.

Đêm sắp tàn, huyết nguyệt phai nhạt ngoài di tích mang theo bình minh xám xịt len qua khe nứt, chiếu sáng Huyết Ngọc Tâm rung động mạnh hơn như tim Man Thần đập lại từ cửu u. Hắn quỵ một gối, máu tươi nhỏ giọt từ vai và ngực hòa với lam hắc huyết trên nền đá tạo vết loang đen kịt, man lực tiêu hao khiến tầm nhìn mờ đi nhưng ý chí tang thương thôi thúc đứng dậy. Tàn hồn cuối co giật ngã xuống, nội đan hắc sắc lăn ra lấp lánh tiềm năng lớn lao, bên cạnh cốt thương ngắn — vũ khí Hắc cấp sắc bén như răng sói vạn niên. Huyết Ngọc Tâm thì thầm ý niệm: hấp thụ để đột phá Khai Trần, nhưng cần vượt thử thách Niết bàn huyết hỏa cuối cùng, nơi vạn tầng ký ức tổ tiên nghiền ép thần hồn. Mảnh đá đen bay về khối ngọc, huyết quang hòa quyện mở ra con đường tái sinh, nhưng tiếng động lạ từ sâu thẳm vọng lại — có lẽ Bắc Cương Bộ mạnh hơn đang tỉnh giấc.

Hắn siết chặt cốt chùy, lam huyết khô trên da nhắc nhở cái giá thương khung. Tinh hoa huyết ngọc tuôn ra. Bình minh chạm ngõ.

 

Bình Luận (0)
Comment