Man Hoang Thương Khung

Địa Chấn Diệt Hồn

Thổ Man thuật bùng nổ từ lòng bàn tay hắn, địa chấn cuồn cuộn lan ra dưới nền đại điện ngầm như long mạch thức tỉnh, mặt đất nứt toác thành khe sâu nuốt chửng không khí nặng nề. Bắc Cương Bộ Lam cấp xoay phắt lại, cốt chùy vung ngang chắn trước ngực nhưng muộn màng — vạn tầng đất đá từ địa chấn đè ép thân hình lão, lam da rạn nứt phun máu đen kịt, tiếng xương gãy vang lên răng rắc lẫn tiếng gầm đau đớn xé toang bóng tối. Lão lảo đảo lùi ba bước, cốt chùy đập mạnh nền đá tạo lam quang phản chấn, đẩy lùi địa chấn một phần nhưng man lực Thổ trung cấp của hắn đã khắc sâu vết thương, khiến lão ho ra máu tanh nồng bắn tung tóe lên vách hang.

Hắn lao tới không chần chừ, Hỏa Man chi lực hòa quyện Thổ Man hóa thành huyết địa long cuốn quanh nắm đấm, đấm thẳng vào ngực lão nơi man văn sói tru lấp lánh yếu ớt. Cú đánh xuyên thủng lớp da lam dai sức, nội tạng lão rung chuyển dữ dội dưới lực đạo kép, lam huyết phun như suối cuốn theo bụi đất bay mù mịt. Bắc Cương Bộ gầm vang lần cuối, cốt chùy quét ngang mang theo lam phong xé gió nhắm vào đầu hắn, nhưng Thổ giáp bất diệt dưới da thịt hắn đông đặc thành tường chắn, chỉ rung nhẹ mà không vỡ. Lão ngã quỵ, mắt đỏ rực mờ dần, thân hình co giật trên nền đá loang lam huyết như di hài chiến sĩ cổ xưa tan vỡ dưới thương khung tang tóc.

Mùi lam huyết lẫn đất ẩm cổ xưa lan tỏa dày đặc, gió từ khe nứt trên trần mang theo hơi lạnh đêm khuya phả vào mặt hắn, khiến mồ hôi trên trán đông lại thành hạt ngọc băng giá. Hắn thở dốc, man lực tiêu hao khiến kinh mạch đau nhức âm ỉ nhưng Thổ Linh Tinh thạch trung tâm đại điện rung động mạnh hơn, tỏa tinh hoa đất vàng cuồn cuộn tràn vào đan điền bù đắp, đẩy man lực lên đỉnh điểm Ngưng Huyết sơ kỳ. Khối tinh thạch nứt ra một đường nhỏ, lộ lõi tinh thuần lấp lánh như tim đất mẹ đập, thì thầm lời mời gọi lĩnh ngộ cuối cùng trước bình minh. Tiếng gió hú từ hành lang xa vọng lại, không còn bước chân nặng nề, chỉ còn echo của trận chiến vừa qua như tiếng khóc hồn ma vạn niên.

Đêm dần tàn, huyết nguyệt ngoài di tích phai nhạt thành vệt xám, chiếu qua khe nứt nhuộm đỏ lam huyết loang lổ trên nền đá. Hắn ngồi khoanh chân bên thi thể Bắc Cương Bộ, tay chạm vào cốt chùy còn ấm lam lực — vũ khí Lam cấp nặng trịch như mang theo oán khí ngàn năm, man văn sói tru trên cán chùy cộng hưởng nhẹ với huyết mạch hắn, có thể luyện hóa thành vu khí đầu tiên. Xương cốt lão nhân lam da vẫn lấp lánh tàn lực bất diệt, nội đan ẩn sâu dưới lớp thịt rách tỏa nhiệt lượng yếu ớt, hứa hẹn tăng cường man lực nếu moi ra. Đại điện giờ im lìm như mộ địa, Thổ Linh Tinh thạch chờ đợi hắn toàn tâm hấp thụ, nhưng mảnh đá đen trong ngực áo nóng ran trở lại, dẫn lối về phía sâu hơn nơi man lực cổ xưa hội tụ như vực thẳm, mang theo bí mật vượt xa truyền thừa này.

Man lực dâng trào trong huyết mạch, hắn cảm nhận rõ ràng — ngưỡng đột phá Khai Trần đã gần, chỉ cần tinh hoa từ tinh thạch và nội đan là có thể Niết bàn tái sinh dưới áp lực vạn sơn. Nhưng thương khung tàn khốc không cho phép chủ quan, tiếng đá vụn rơi lả tả từ man trận phía sau vọng lại xa xôi, có lẽ Bắc Cương Bộ khác đang bị đánh thức từ giấc ngủ ngàn năm. Hắn siết chặt nắm tay, lam huyết dính trên da khô lại thành lớp vảy đen kịt, nhắc nhở cái giá của sức mạnh — mỗi kẻ ngã xuống đều là một mảnh ký ức tổ tiên tan vỡ. Bình minh sắp ló dạng ngoài di tích, mang theo gió sớm từ Ô Sơn thổi qua khe vực, cuốn theo hương cỏ dại lẫn mùi tử vong.

Thổ Linh Tinh thạch rung mạnh lần nữa. Tinh hoa tuôn ra. Hắn mở rộng kinh mạch đón nhận.

Bình Luận (0)
Comment