Man Hoang Thương Khung

Thổ Man Khai Thuật

Hắn xoay người lao vụt vào hành lang phụ hẹp tối om bên mép đại sảnh, chân đạp nền đá loang lổ tạo tiếng vang vọng khẽ, mảnh đá đen từ ngực áo bay ra lơ lửng trước mặt, huyết quang từ nó chạm man trận cổ trên vách — trận pháp lập tức sống dậy, đất đá cuồn cuộn sụp xuống như vạn sơn đè ép lối vào chính, chặn đứng lam quang truy kích của Bắc Cương Bộ. Tiếng gầm giận dữ vang vọng từ phía sau, cốt chùy đập tan một phần đất đá nhưng man trận Thổ Man bất diệt vẫn tái tạo không ngừng, ép lão nhân lam da tạm thời kẹt lại trong đống đổ nát rung chuyển. Hắn thở ra luồng khí nóng, lưng dựa vách đá ẩm mốc, man lực Thổ Hỏa giao hòa khiến tim đập vững vàng giữa bóng tối vô tận.

Hành lang phụ uốn lượn như mạch máu dưới lòng đất, vách đá khắc chi chít man văn hình rồng đất cuốn lấy huyết nguyệt mờ ảo, mỗi bước chân hắn vang vọng kèm mùi đất cổ xưa phả ra từ khe nứt, lẫn với hơi kim loại gỉ sét từ vũ khí xa xưa. Đêm sâu hun hút, huyết nguyệt ngoài hang chiếu qua những vết rạn trên trần tạo vệt sáng đỏ thẫm quét dài trên nền đá, lộ ra những mảnh xương trắng hếu vương vãi — di hài chiến sĩ Man tộc ngã xuống từ đại chiến vạn năm, xương cốt vẫn lấp lánh man lực tàn dư yếu ớt. Mảnh đá đen dẫn đường phía trước, rung động nhẹ như tim đập của tổ tiên, thì thầm hướng về sâu hơn nơi man lực hội tụ dày đặc hơn cả đại sảnh, mang theo hơi thở tang thương của thương khung bị lãng quên.

Tiếng nổ từ phía sau vọng lại xa dần, Bắc Cương Bộ đang dùng lam lực phá trận nhưng Thổ Man chi lực từ truyền thừa khiến man trận vững như núi non bất diệt, mua cho hắn thời gian quý giá giữa đêm đen. Hắn dừng chân trước một ngã ba, không khí nặng nề mùi huyết khí phai mờ xộc vào mũi, da đầu tê rần khi man lực từ mảnh đá quét qua ba lối — một lối dẫn về đại sảnh nơi kẻ thù, lối hai sụp đổ hoàn toàn với đá vụn chất chồng, lối ba mở rộng thành đại điện ngầm rộng lớn, nơi trung tâm lơ lửng một khối Thổ Linh Tinh thạch khổng lồ, tỏa khí tức tinh thuần khiến kinh mạch hắn rung động kịch liệt. Khối tinh thạch lấp lánh dưới huyết quang như con mắt đất mẹ nhìn chăm chú, hứa hẹn sức mạnh vượt bậc nếu lĩnh ngộ, nhưng xung quanh nó quẩn quanh sương mù đất vàng đặc quánh, ẩn chứa sát cơ vô hình.

Hắn tiến lại gần, bàn tay chạm nhẹ lớp sương mù — xúc giác nặng nề như chìm vào bùn lầy vạn niên, Thổ Man sơ khai dưới da thịt lập tức phản ứng, hình thành lớp giáp đất mỏng bao bọc thân hình chống lại áp lực đè nén. Mảnh đá đen bay vòng quanh khối tinh thạch, huyết quang hòa quyện kích hoạt man ấn trên bề mặt, một dòng ý niệm cổ xưa tràn vào thần thức: “Thổ Linh chi tinh, rèn cốt bất diệt, kẻ kế thừa phải chịu vạn sơn nghiền ép mới xứng đáng. ” Đau đớn ập đến ngay lập tức, sương mù đất cuốn lấy hắn như dây thừng sống siết chặt xương cốt, huyết nhục rạn nứt dưới áp lực kinh hoàng, nhưng Hỏa Man chi lực bùng lên đối kháng, thiêu đốt sương mù tạo tiếng xèo xèo như thịt nướng trên than hồng.

Đêm kéo dài vô tận trong lòng di tích, tiếng bước chân Bắc Cương Bộ vẫn vọng từ xa, chậm rãi nhưng kiên định, lam lực phá tan từng lớp đất đá. Hắn quỳ một gối bên khối tinh thạch, mồ hôi tanh hòa với bụi đất nhỏ giọt xuống nền đá tạo vết loang đen kịt, man lực trong người tinh luyện từng chút dưới áp lực, Thổ Man thuật tiến thêm một tầng — giờ có thể triệu hồi địa chấn nhỏ phòng ngự. Nhưng sát khí từ lối ngã ba kia đang gần hơn, hơi thở dốc nặng nề mang mùi da lam cháy khét phả vào hành lang, kèm tiếng cốt chùy quét không khí rít gió. Khối tinh thạch rung động mạnh, như sắp tan ra một phần tinh hoa, nhưng cần hắn toàn tâm lĩnh ngộ mới nắm bắt.

Man lực dâng trào. Nhưng bóng dáng lam da đã lù lù đầu lối vào đại điện.

Sát cơ ngưng tụ.

Lão nhân cười gằn.

 

Bình Luận (0)
Comment