Man châu đen bóng tan ra trong miệng hắn ngay tức khắc, dòng Thổ Man chi lực cuồn cuộn tràn vào kinh mạch như vạn sơn sụp đổ nghiền nát huyết nhục, man lực vọt lên mạnh mẽ khiến đan điền phồng rộp đau nhức nhưng tinh thuần gấp bội. Hắn lùi nhanh về bóng tối mép đại sảnh, thân hình hòa vào vách đá lởm chởm, mắt nheo lại quan sát kẻ phục kích từ khe hở. Sức mạnh mới khiến da thịt hắn nặng trịch như mang theo đất đá vạn niên, nhưng sát khí Bắc Cương Bộ đã ngưng tụ thành thực chất.
Tiếng bước chân nặng nề vang vọng từ hành lang sâu, mỗi bước dội echo như búa nện vào đá tảng, mang theo hơi thở man dã lẫn mùi da thuộc cháy khét. Kẻ đó hiện ra dưới huyết quang mờ nhạt — Bắc Cương Bộ Lam cấp, thân hình lực lưỡng cao lớn, da lam nhạt lấp lánh man văn hình sói tru, đôi mắt đỏ rực quét qua đại sảnh trống trải nơi tượng Man Thần còn ám khói truyền thừa. Lão gầm khẽ, tay phải nắm chặt cốt chùy khổng lồ rỉ máu khô, rõ ràng bị đánh thức từ giấc ngủ ngàn năm trong di tích, giờ truy tìm kẻ cướp truyền thừa.
Hắn nín thở sau vách đá, Thổ Man sơ khai âm ỉ dưới da thịt tạo lớp phòng ngự vô hình như tường thành bất diệt, man lực giờ đã vượt ngưỡng đỉnh sơ kỳ, sẵn sàng bùng nổ. Bắc Cương Bộ kia dừng lại bên bệ đá, mũi hít hà mùi man châu còn sót lại, móng tay cào nhẹ nền đá tạo tiếng ken két chói tai xé toang không khí im lặng. Lão lẩm bẩm bằng ngôn ngữ Man cổ khàn đặc, giọng như gió hú qua khe núi: “Kẻ nào. . . dám động Thổ Man của Bắc Cương Bộ ta? ”
Đêm sâu hun hút, huyết nguyệt ngoài hang chiếu qua khe nứt nhuộm đỏ thân hình lão nhân lam da, tạo bóng đổ ngoằn ngoèo như rồng uốn trên nền đá. Hắn cảm nhận rõ ràng — kẻ này không phải man thú tầm thường, mà chiến sĩ tinh nhuệ từng ngã xuống trong đại chiến vạn năm trước, huyết mạch bất diệt Lam cấp khiến da thịt lão dai cuồn cuộn như dây thừng sống. Mảnh đá đen giờ nguội lạnh trong ngực áo, như hài lòng với sức mạnh mới, nhưng sát khí từ lão nhân lan tỏa khiến không khí đại sảnh đặc quánh mùi đất ẩm lẫn kim loại tanh.
Bắc Cương Bộ xoay người, cốt chùy vung ngang quét sạch bụi vạn niên trên vách gần chỗ hắn ẩn náu, gió rít mang theo sát ý xé rách lớp man lực phòng ngự mỏng manh. Hắn siết chặt nắm tay, Hỏa Man và Thổ Man giao hòa thành dòng nhiệt lưu nặng nề chạy dọc xương cốt, sẵn sàng phản kích nếu bị phát hiện. Lão dừng lại, mũi đánh hơi lần nữa, đôi mắt đỏ rực lóe lên hung quang hướng thẳng về bóng tối nơi hắn đang rút lui.
Không khí rung động nhẹ khi lão bước tới, mỗi bước chân in sâu dấu lõm trên nền đá đen bóng, tiếng thở dốc mang theo hơi nóng phả ra như lò luyện. Hắn lùi thêm một bước, lưng chạm vách đá lạnh buốt lởm chởm gai nhọn đâm vào da thịt, nhưng Thổ Man chi lực lập tức đông đặc vết thương thành lớp vỏ bất diệt. Đại sảnh giờ như lò sát sinh, huyết nguyệt ngoài trời treo cao hơn, chiếu sáng man văn trên da lão lấp lánh như sao sa tang tóc.
Bất chợt, lão dừng chân cách hắn chỉ ba trượng, cốt chùy giơ cao — man lực Lam cấp bùng nổ thành lam quang cuốn cuộn, quét sạch bóng tối lộ ra khe hở vách đá. Hắn đã bị phát hiện. Nhưng sức mạnh từ man châu khiến tim hắn đập vững vàng, không hoảng loạn. Bắc Cương Bộ gầm vang: “Xuất hiện đi, tiểu tử! Truyền thừa của ta! ”
Lam quang lao tới. Hắn lao ra khỏi chỗ ẩn.
Đêm chưa tàn.