Man Hoang Thương Khung

Cổ Di Tích Man Thần

Tiếng gió rít từ cửa hang đột ngột khựng lại khi hắn nheo mắt quan sát lối vào tối om, man lực từ kinh mạch tuôn ra thành sợi chỉ huyết quang mỏng manh len lỏi vào từng khe nứt trên vách đá. Dò xét cẩn thận, huyết quang chạm phải ba man trận cổ xưa ẩn náu dưới lớp bụi vạn niên — một trận Hỏa Thiêu, hai mũi tên tiễn man độc, tất cả đều lóe sáng yếu ớt trước khi hắn kịp rút man lực về, tránh kích hoạt. Không khí nặng nề mùi đất mục xen lẫn kim loại gỉ sét phả ra từ hang sâu, khiến da đầu hắn tê rần.

Hắn lùi một bước, lòng bàn tay siết chặt mảnh đá đen giờ rung động dữ dội hơn, như huyết mạch tổ tiên đang cảnh báo những cạm bẫy còn sót lại chưa lộ diện. Đêm buông xuống dãy Ô Sơn, huyết nguyệt treo lơ lửng phía chân trời nhuộm đỏ tán lá rừng, chiếu vào lối vào hang một vệt sáng mờ ảo lộ rõ thêm hai man ấn hình rồng cuốn trên vòm cửa — ấn ký Man tộc đời trước, không phải bẫy chết người mà là ấn chứng nhận kẻ xứng đáng. Man lực của hắn cộng hưởng nhẹ với chúng, một tiếng vang trầm đục vọng ra từ lòng đất, như tiếng thì thầm tang thương của thương khung.

Bụi đá rơi lả tả từ mái vòm, lối vào hé rộng hơn một phần, phơi bày hành lang đá đen bóng loang loáng dưới huyết quang. Hắn hít sâu, mùi kim loại gỉ lẫn huyết khí cổ xưa xộc vào mũi, mang theo ký ức mơ hồ không thuộc về mình — hình ảnh chiến trường vạn năm trước, man binh gầm thét dưới huyết nguyệt. Không còn bẫy nào khác, chỉ có bóng tối vô tận mời gọi, nơi man lực hội tụ dày đặc đến mức da thịt hắn nóng ran như bị lửa liếm.

Bước chân vững chãi đặt xuống nền đá lạnh buốt, hắn tiến sâu vào di tích, mảnh đá đen bay ra khỏi ngực áo lơ lửng dẫn đường, huyết quang từ nó đẩy lùi bóng tối dày đặc. Vách hang khắc đầy man văn uốn lượn như rồng uốn khúc trong mây đen, mỗi nét chữ toát ra uy áp khiến kinh mạch hắn rung động, Hỏa Man chi lực âm ỉ bùng lên đối kháng. Tiếng gió rít giờ hóa thành tiếng khóc hồn ma xa xăm, vọng từ tận cùng hành lang, mang theo hơi lạnh thấu xương quấn lấy chân hắn.

Hành lang mở rộng thành đại sảnh khổng lồ, trần hang cao ngút tầm mắt lởm chởm nhũ đá lấp lánh như sao sa dưới huyết nguyệt. Giữa sảnh, một bệ đá đen khổng lồ nổi lên, trên khắc tượng Man Thần đời thứ nhất — thân hình khổng lồ cầm thương trời, đôi mắt đá đỏ rực nhìn thẳng vào hắn, như sống lại từ vạn năm tang tóc. Mảnh đá đen bay về bệ, hòa vào một khe rãnh, huyết quang bùng nổ chiếu sáng toàn bộ đại sảnh, lộ ra man hồn tàn ảnh lơ lửng — bóng dáng mờ ảo của cường giả cổ xưa, mang theo ý niệm truyền thừa.

Ý niệm quét qua thần thức hắn, giọng nói khàn đặc vang vọng như sấm từ thương khung: “Kẻ kế thừa, ngươi mang huyết mạch lạ lùng, không thuần Man tộc, nhưng đã vượt bẫy Man ấn. Hỏa Man là khởi đầu, nay nhận Thổ Man chi lực — rèn cốt bất diệt. ” Hắn quỳ một gối, đau đớn ập đến khi Thổ Man truyền thừa tràn vào kinh mạch, huyết nhục cuồn cuộn sôi sùng sục dưới lớp da, như đất đá vạn niên nghiền nát tái tạo. Mồ hôi tanh nồng nhỏ giọt xuống nền đá, hòa quyện với bụi vạn niên tạo mùi đất ẩm cổ xưa.

Truyền thừa kết thúc khi đêm sâu dần, man lực hắn tăng vọt, lĩnh ngộ Thổ Man sơ khai — chi lực phòng ngự như vạn sơn đè nén. Đại sảnh rung chuyển nhẹ, tượng Man Thần mờ dần, để lại một viên man châu đen bóng trên bệ, tỏa khí tức tinh thuần. Nhưng từ sâu trong hang, tiếng bước chân nặng nề vọng lại — không phải hồn ma, mà thứ gì đó sống, mang sát khí Bắc Cương Bộ Lam cấp, đang bị truyền thừa đánh thức.

Hắn nắm chặt man châu, Hỏa Man và Thổ Man giao hòa dưới da thịt. Bóng tối phía sau đại sảnh động đậy.

Sát khí ngưng tụ.

Man châu nóng ran trong tay.

Bình Luận (0)
Comment