Man Hoang Thương Khung

Huyết Lang Dạ Chiến

Tiếng gầm trầm thấp vang vọng từ rừng sâu đột ngột im bặt khi hắn xoay người, chân bước lùi chậm rãi về phía khe suối, giả vờ kinh hãi mặt tái mét. Sát khí ngưng tụ thành sương mù đỏ thẫm theo sau, lộ dần bóng dáng một con man thú cấp cao — Huyết Lang Vương, thân hình to lớn gấp đôi man thú thường, lông đỏ rực như lửa cháy, đôi mắt vàng kim lóe hung quang. Hắn chờ đúng khoảnh khắc nó lao vọt ra khỏi bụi rậm, man lực thuần túy bùng nổ từ kinh mạch, huyết quang đỏ thẫm hóa thành roi quất ngược vào điểm yếu hở trên bụng dưới, xé toạc da thịt khiến máu phun như suối, Huyết Lang Vương ngã vật ra nền đất ẩm, kêu rống một tiếng thê lương rồi tắt thở.

Mùi máu tanh nồng lan tỏa lẫn với hương Hỏa Linh Thảo còn sót lại bên bờ suối, gió chiều mang theo hơi lạnh từ dãy Ô Sơn thổi qua, khiến lá cây xào xạc như tiếng thì thầm của thương khung tang thương. Hắn thở ra luồng khí nóng bỏng, tay phải còn rung nhẹ vì phản công bất ngờ tiêu hao man lực, nhưng Hỏa Man chi lực âm ỉ dưới da thịt lại bù đắp phần nào, khiến kinh mạch ấm áp tinh thuần hơn. Xung quanh, sương mù đỏ tan dần, lộ ra lối mòn gồ ghề dẫn sâu vào rừng, nơi bóng tối kéo dài dưới ánh chiều tà.

Không phí thời gian. Hắn cúi xuống thi thể Huyết Lang Vương, móng vuốt sắc nhọn vẫn co giật yếu ớt trên nền đất loang máu, dùng ngón tay xé toạc lớp da bụng rách — bên trong, nội đan lớn bằng nắm tay lấp lánh huyết quang đậm đặc, tỏa nhiệt lượng cuồn cuộn như lò luyện đan cổ. Man lực từ nội đan tràn vào lòng bàn tay, hòa quyện với huyết mạch hắn, khiến đan điền rung động mạnh mẽ, sức mạnh tăng vọt một bậc lớn, vững chãi như đá tảng ngàn năm. Tiếng nước suối róc rách bên tai giờ nghe rõ mồn một, mang theo vị mặn của máu lẫn vào không khí.

Chiều muộn dần buông, nắng vàng vọt xuyên qua tán lá dày đặc chiếu xuống thi thể khổng lồ, tạo bóng đổ dài ngoằng như cánh tay ma quái vươn ra. Hắn đứng dậy, mảnh đá đen trong ngực áo nóng ran trở lại, dẫn lối rõ ràng hơn bao giờ hết — không còn về phía Ô Sơn bộ lạc quen thuộc, mà hướng tới một khe vực tối tăm phía xa, nơi man lực cổ xưa hội tụ dày đặc, mang theo hơi thở của cấm địa bị lãng quên. Rừng rậm xung quanh im ắng lạ thường, chỉ còn tiếng gió hú qua vách đá cheo leo, như lời cảnh báo từ huyết nguyệt vô hình treo lơ lửng trên thương khung.

Bước chân hắn vững vàng trên lối mòn, Hỏa Linh Thảo còn lại cất kỹ trong ngực áo tỏa hương cay nồng kích thích huyết mạch, nhắc nhở rằng cơ duyên chưa dừng lại. Sát khí từ sâu trong rừng vẫn lẩn khuất, không phải một con thú đơn lẻ, mà như bầy đàn đang rình rập, chờ cơ hội lao ra từ bóng tối. Man lực trong người hắn giờ đã chạm ngưỡng đỉnh Ngưng Huyết sơ kỳ, chỉ thiếu một phen rèn luyện nữa là đột phá, nhưng thương khung tàn khốc không cho phép dừng chân.

Khe vực hiện ra trước mắt, vách đá dựng đứng cao ngút, dây leo quấn quýt che kín lối vào, không khí nặng nề mùi đất cổ xưa xen lẫn huyết khí phai mờ từ vạn năm trước. Mảnh đá đen rung động kịch liệt, huyết quang lóe lên mờ ảo xuyên qua lớp áo da cũ kỹ, thì thầm lời mời gọi từ di tích Man tộc bị chôn vùi. Hắn dừng chân, lòng dâng trào cảm giác tang thương mơ hồ — như huyết mạch tổ tiên đang nhìn hắn từ bóng tối vô tận.

Cửa hang hé mở.

Bên trong vọng ra tiếng gió rít như tiếng khóc của hồn ma cổ xưa.

Bình Luận (0)
Comment