Man Hoang Thương Khung

Săn Thú Luyện Thể

Man thú lao tới, móng vuốt sắc nhọn xé gió tạo tiếng rít chói tai. Hắn nheo mắt quan sát giữa nắng trưa chói chang, nhận ra điểm yếu trên cổ chúng — lớp da mỏng manh lộ ra dưới lớp lông xù xì, nơi huyết mạch đập lộ rõ dưới lớp da căng phồng. Man lực thuần túy từ kinh mạch tuôn ra, hóa thành huyết quang đỏ thẫm đánh thẳng vào ba điểm yếu đó, khiến chúng khựng lại giữa đà lao, máu tươi phun trào từ cổ họng rách toạc.

Ba con thú ngã vật ra nền đất ẩm, tiếng kêu rên hấp hối vang vọng giữa rừng rậm, mùi máu tanh nồng xộc lên lẫn với hơi đất ẩm sau cơn mưa đêm. Hắn thở ra một luồng khí nóng, tay phải còn run nhẹ vì man lực tiêu hao, nhưng Hỏa Man chi lực mới lĩnh ngộ vẫn âm ỉ cháy dưới da thịt, tinh thuần hơn bao giờ hết. Xung quanh, tán lá rung rinh dưới gió núi mang theo tiếng chim sẻ hoảng loạn bay tán loạn.

Không dừng lại. Hắn cúi xuống thân xác man thú đầu đàn, móng vuốt vẫn co giật yếu ớt, dùng ngón tay xé toạc lớp da bụng — bên trong lộ ra một viên nội đan đỏ rực kích thước ngón tay cái, tỏa nhiệt lượng mơ hồ như than hồng. Man lực từ nội đan tràn vào lòng bàn tay hắn, hòa quyện với huyết mạch, khiến kinh mạch rung động nhè nhẹ, sức mạnh tăng thêm một phần mười. Những con còn lại cũng bị hắn moi lấy nội đan, không phí hoài chút tài nguyên nào từ chiến trường nhỏ này.

Nắng trưa dần ngả về chiều, bóng cây đổ dài trên lối mòn gồ ghề. Hắn tiếp tục di chuyển theo man lực dẫn lối từ mảnh đá đen, giờ đã nguội lạnh trong ngực áo nhưng vẫn thì thầm hướng về sâu trong dãy Ô Sơn. Rừng rậm dày đặc hơn, dây leo quấn quýt như những cánh tay ma quái, không khí nặng nề mùi mục rữa xen lẫn hương dược thảo hoang dại. Bất chợt, tiếng nước chảy róc rách vọng lại từ phía trước, kèm theo luồng man lực tinh thuần hơn hẳn những gì hắn từng cảm nhận.

Một khe suối nhỏ hiện ra giữa vách đá cheo leo, nước trong vắt chảy xiết qua lớp đá cuội lấp lánh, phản chiếu ánh chiều vàng vọt. Bên bờ suối, một bụi Hỏa Linh Thảo mọc um tùm, lá xanh thẫm viền đỏ như lửa liếm, tỏa hương cay nồng kích thích huyết mạch. Đây chính là thứ man lực dẫn dắt — dược thảo quý hiếm dùng để củng cố Ngưng Huyết kỳ, chỉ mọc ở nơi âm khí hội tụ. Hắn ngồi xuống, hái lấy ba cây lớn nhất, cảm giác nhiệt lưu từ thảo dược ngấm vào da thịt ngay lập tức.

Nuốt chửng một cây. Hỏa Linh Thảo tan ra trong bụng, hóa thành dòng dung nham nóng bỏng chạy dọc kinh mạch, rèn luyện huyết nhục khiến hắn đau nhói như kim châm nhưng man lực lại tinh luyện thêm, vững chãi hơn. Hai cây còn lại được hắn cất kỹ, dự phòng cho những ngày sau. Thương khung tàn khốc, cơ duyên phải nắm chặt, không khoan nhượng. Nhưng sâu trong rừng, tiếng gầm trầm thấp vọng lại từ xa — không phải man thú thường, mà thứ gì đó mạnh mẽ hơn, sát khí ngưng tụ thành sương mù đỏ thẫm.

Hắn đứng dậy, tay siết chặt mảnh đá đen giờ lại nóng ran. Man lực trong người đã đạt đến đỉnh sơ kỳ, chỉ thiếu một phen mài dũa nữa. Khe suối vẫn reo vui sau lưng, nhưng bóng tối từ rừng sâu đang kéo đến, mang theo hơi thở của tử vong.

Sát khí. Đậm đặc.

Bình Luận (0)
Comment