Mặc Trầm Uyên lao mình vào bụi rậm ven bộ lạc, thân hình lướt nhẹ như bóng ma giữa bình minh se sắt, theo hướng man lực từ mảnh đá đen mách bảo — một luồng dẫn dắt mơ hồ kéo hắn về phía dãy núi Ô Sơn xa xôi. Tiếng bước chân dồn dập ngoài lều đột ngột im bặt khi hắn vòng qua hàng rào đá, không một bóng người phát hiện. Man lực trong kinh mạch rung động nhè nhẹ, như huyết mạch cổ xưa đang thì thầm lời mời gọi từ nơi sâu thẳm.
Gió núi mang theo mùi lá mục ẩm ướt quất vào mặt hắn, đôi chân trần dẫm lên lớp lá mục lạo xạo dưới tán rừng rậm rạp. Hắn không ngoảnh đầu, Ô Sơn bộ lạc dần khuất sau lớp sương mai mỏng manh, chỉ còn tiếng suối reo xa xa vọng lại như lời tiễn biệt tang thương. Mảnh đá đen trong ngực áo nóng ran, man lực dẫn lối rõ ràng hơn, chỉ về một khe núi hẹp bị dây leo che kín, nơi không khí nặng nề mùi đất cổ xưa lẫn huyết khí phai mờ.
Hắn dừng chân trước khe núi, tay phải ấn mạnh vào vách đá ẩm mốc, man lực sơ kỳ tuôn ra theo bản năng — một tiếng nổ trầm đục vang lên, dây leo khô héo rơi lả tả, lộ ra lối vào hang động tối om. Bụi đất bốc lên xộc vào mũi, lẫn với hơi lạnh thấu xương từ bên trong phả ra, khiến da đầu hắn tê rần. Đây rồi. Cơ duyên lớn hơn mà huyết mạch kêu gọi.
Bước sâu vào hang, bóng tối nuốt chửng thân hình gầy guộc, chỉ còn man lực yếu ớt lóe lên như đom đóm dẫn đường. Vách hang lởm chởm gai đá sắc nhọn, tiếng nhỏ giọt đều đặn từ mái vòm vọng lại, mỗi bước chân hắn dội echo xa xăm như nhịp tim của thương khung đang ngủ say. Bất chợt, man lực trong người rung mạnh, mảnh đá đen bay ra khỏi áo, lơ lửng giữa không trung tỏa huyết quang đỏ thẫm nhạt nhòa.
Huyết quang chiếu rọi một bệ đá cổ xưa ở tận cùng hang động, trên bệ khắc man văn phức tạp uốn lượn như rồng uốn khúc trong mây đen. Hắn tiến lại gần, lòng bàn tay chạm vào bệ đá — dòng chữ man cổ hiện lên mờ ảo: “Hỏa Man Truyền Thừa, chỉ kẻ có huyết mạch thuần khiết mới mở”. Man lực từ mảnh đá hòa quyện với kinh mạch hắn, một luồng nhiệt kịch liệt bùng phát từ đan điền, như dung nham cuồn cuộn tràn qua huyết nhục.
Đau đớn ập đến, hắn quỳ một gối xuống nền đá lạnh buốt, mồ hôi túa ra nhỏ giọt tanh nồng lẫn mùi khét của huyết khí bị thiêu đốt. Truyền thừa Hỏa Man ùa vào thần thức, ký ức một cường giả Man tộc đời trước hiện ra: chiến trường tang tóc, huyết nguyệt treo lơ lửng, man thuật thiêu rụi vạn vật. Hắn cắn răng chịu đựng, man lực tăng vọt, tinh thuần hơn bao giờ hết, hòa quyện thành một tia Hỏa Man sơ khai.
Nhưng truyền thừa chưa dừng. Một luồng ý niệm cổ xưa vang vọng trong đầu hắn: “Kẻ kế thừa, ngươi mang huyết mạch lạ lùng, không thuần Man tộc. Nhưng Hỏa Man sẽ rèn ngươi thành binh khí. Nhớ lấy: Man đạo là sống sót, là báo thù”. Hắn nắm chặt mảnh đá đen giờ đã nguội lạnh, đứng dậy giữa hang động rung chuyển nhẹ — sức mạnh mới đã thuộc về hắn.
Ra khỏi hang, nắng trưa gay gắt chiếu xiên qua tán lá, hắn cảm nhận man lực dồi dào hơn, Hỏa Man chi lực lẩn khuất dưới da thịt nóng bỏng. Thế giới bên ngoài rộng lớn, Ô Sơn bộ lạc giờ chỉ là quá khứ. Nhưng tiếng hú man thú từ xa vọng lại, mang theo sát khí nồng đậm.
Cơ duyên đầu tiên. Đã nắm trong tay.
Phía trước, bóng dáng ba man thú cấp thấp lao tới từ bụi rậm, mắt đỏ ngầu đói khát.