Man Hoang Thương Khung

Man Huyết Sơ Tỉnh

Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá rậm rạp, chiếu xuống Ô Sơn bộ lạc nơi Mặc Trầm Uyên vừa mở mắt tỉnh giấc. Hôm nay là ngày Man Khải — ngày tất cả thiếu niên bộ lạc kiểm tra man thể, ngày định mệnh phân chia kẻ mạnh người yếu trong dòng máu Man tộc cổ xưa. Hắn ngồi dậy trên chiếc giường tranh đơn sơ, hít phải mùi đất ẩm lẫn khói bếp từ xa vọng lại, lòng chợt nặng trĩu vì ký ức những năm tháng bị chế giễu là phế vật không man thể.

Tiếng trống bộ lạc vang vọng từ quảng trường trung tâm, âm thanh trầm đục như nhịp tim đất trời đánh thức huyết mạch. Mặc Trầm Uyên vội vã khoác áo da cũ kỹ, bước ra khỏi túp lều tranh vách đất, đôi chân trần chạm nền sỏi lạnh buốt buổi sớm. Xung quanh, các thiếu niên cùng lứa đã tụ tập, tiếng cười nói xen lẫn khoe khoang man lực sơ khai lọt vào tai hắn, sắc nhọn như lưỡi dao.

Hắn chen vào đám đông, thân hình gầy gò nổi bật giữa những thiếu niên vạm vỡ. A Công Mặc Tang — ông nội nuôi — đứng ở rìa quảng trường, mái tóc bạc trắng bay trong gió núi, đôi mắt sâu thẳm nhìn hắn đầy ý vị. Lão nhân gật đầu khẽ, bàn tay nhăn nheo siết chặt cây gậy gỗ đen bóng, như truyền chút ấm áp qua khoảng không.

Trưởng lão bộ lạc bước lên đài cao bằng đá, giọng nói vang vọng như sấm: “Man Khải bắt đầu! Những ai có man thể sẽ thức tỉnh huyết mạch, bước lên con đường Man đạo! ” Đám đông reo hò, man lực sơ khai lóe lên từ cơ thể vài thiếu niên đầu tiên, huyết quang đỏ thẫm nhuộm đỏ không khí. Mùi tanh nồng của huyết khí lan tỏa, khiến Mặc Trầm Uyên nuốt khan.

Đến lượt hắn. Mặc Trầm Uyên bước lên đài, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Trưởng lão đặt tay lên vai hắn, linh lực Man tộc tràn vào kinh mạch, tra xét man thể. Im lặng. Rồi tiếng cười vang lên từ đám đông: “Phế vật! Lại là phế vật không man thể! ” Những ánh mắt khinh miệt đâm vào hắn như kim châm, tiếng xì xào lan rộng: “Ô Sơn bộ lạc làm sao có chỗ cho loại vô dụng này? ”

Hắn cắn môi đến rỉ máu, vị mặn lan trên đầu lưỡi. A Công Mặc Tang tiến lại gần, giọng khàn đặc: “Trầm Uyên, đừng để lời chúng làm ngươi lung lay. Man đạo không chỉ ở huyết mạch trời sinh. ” Lão nhân nhét vào tay hắn một mảnh đá đen nhỏ bé, lạnh buốt như băng vạn niên: “Giữ lấy. Khi cần, nó sẽ giúp ngươi.

Mặc Trầm Uyên nắm chặt mảnh đá, cảm giác kỳ lạ lan từ lòng bàn tay lên cánh tay — một luồng ấm áp mơ hồ, như huyết mạch xa xôi đang thì thầm. Đêm nay. Hắn biết đêm nay mọi thứ sẽ thay đổi. Quảng trường dần tan, nhưng tiếng cười nhạo vẫn văng vẳng theo gió núi.

Buổi chiều trôi qua trong lao động quen thuộc, chặt củi bên sườn núi, mồ hôi thấm đẫm áo, mùi nhựa cây xộc vào mũi. Nhưng tâm hắn không yên, mảnh đá đen trong ngực áo nóng dần lên khi hoàng hôn buông. Đêm khuya, hắn nằm trên giường tranh, không ngủ được. Bất chợt, mảnh đá bùng phát huyết quang mờ ảo, man lực kỳ dị tràn vào kinh mạch hắn — đau đớn như vạn kim châm đâm, huyết nhục cuồn cuộn sôi sùng sục.

Man thể thức tỉnh. Không phải man thể thường, mà là thứ gì đó cổ xưa, tang thương. Hắn ôm ngực, mồ hôi như tắm, tiếng răng nghiến ken két vang trong bóng tối. Man lực đầu tiên hình thành, yếu ớt nhưng tinh thuần, như dòng suối ngầm xuyên thủng đá tảng.

Sáng hôm sau, hắn mở mắt. Man lực đã ổn định ở Ngưng Huyết sơ kỳ. Thương khung rộng lớn đang chờ. Nhưng bộ lạc vẫn yên bình — tạm thời.

Tiếng bước chân dồn dập ngoài lều. Có biến.

Bình Luận (0)
Comment