Hắn quỳ xuống bên thi thể tàn hồn cuối cùng, tay phải run nhẹ chạm vào nội đan hắc sắc lăn lóc trên nền đá lạnh buốt. Ngón tay siết chặt, man lực Thổ Man cuồn cuộn cuốn lấy nội đan, kéo nó vào lòng bàn tay — khối cầu đen bóng vỡ tan thành dòng hắc khí tinh thuần tràn vào kinh mạch, hòa quyện với huyết mạch đang rỉ máu, đẩy man lực vọt lên thêm một tầng vững chãi. Bên cạnh, cốt thương Hắc cấp nằm im lìm, cán thương khắc man văn sói tru mờ nhạt dưới huyết quang phai dần, hắn nắm lấy, cảm nhận sức nặng sắc bén như răng nanh vạn niên cắm sâu vào da thịt, vũ khí này có thể xuyên thủng giáp huyết mạch bất diệt nếu dùng đúng lúc. Vai và ngực đau rát, vết thương từ móng vuốt tàn hồn vẫn rỉ máu tươi, hắn hít vào một hơi dài, Thổ Man chi lực từ đan điền lan ra như lớp đất mẹ ôm ấp, đông đặc máu thịt rách nát thành vảy cứng, cầm máu và giảm đau đớn âm ỉ.
Điện thờ giờ im lìm như mộ phần bị lãng quên, nhũ đá huyết sắc buông rủ ngừng nhỏ giọt, chỉ còn tiếng gió hú xa xôi từ khe nứt trần hang mang theo hơi lạnh thấu xương quấn lấy chân hắn. Huyết Ngọc Tâm lơ lửng trung tâm rung động nhẹ, tinh hoa huyết mạch Man Thần tỏa ra từng đợt sóng ấm áp xen lẫn áp lực nghiền nát, như lời mời gọi lẫn lời cảnh cáo — Niết bàn Khai Trần sắp đến, nhưng phải chịu vạn tầng ký ức tổ tiên đè ép thần hồn mới xứng đáng. Mảnh đá đen bay vòng quanh khối ngọc, huyết quang từ nó hòa quyện mở ra một vòng xoáy nhỏ trước mặt, bên trong là ảo ảnh mờ ảo của ba đời Man Thần ngồi thiền giữa thương khung vô tận, mắt đá nhìn xuống hắn đầy tang thương.
Hắn đứng dậy, cốt thương Hắc cấp nắm chắc tay trái, cốt chùy Lam cấp vẫn treo bên hông, hai vũ khí cộng hưởng tạo lớp man lực hỗn hợp Thổ Hỏa âm ỉ cháy dưới da. Vết thương đã ổn định, nhưng nội tạng vẫn rung nhẹ mỗi khi thở sâu, nhắc nhở rằng sức mạnh mới thu được vẫn chưa hoàn toàn dung hợp. Tiếng động lạ từ sâu thẳm vọng lại lần nữa — không phải bước chân nặng nề như Bắc Cương Bộ, mà là tiếng đá nghiến ken két xen lẫn hơi thở dồn dập, như có thứ gì đó khổng lồ đang cựa quậy tỉnh giấc trong bóng tối vô biên. Huyết Ngọc Tâm rung mạnh hơn, tinh hoa tuôn ra dữ dội, cuốn lấy thân hình hắn kéo vào vòng xoáy Niết bàn.
Đau đớn ập đến như vạn sơn đè xuống. Ký ức không thuộc về hắn tràn ngập thần thức — cảnh Man Thần đời thứ hai một mình chống lại huyết hải Tiên tộc, thân xác tan vỡ từng mảnh nhưng huyết mạch vẫn bất diệt tru lên giữa trời đất. Hắn nghiến răng, Thổ Man chi lực đông đặc thành lớp giáp dày chống lại áp lực, Hỏa Man bùng cháy thiêu đốt tạp niệm, mồ hôi hòa lẫn máu tươi nhỏ giọt xuống nền đá tạo tiếng tí tách giữa im lặng chết chóc. Vòng xoáy siết chặt, thần hồn như bị xé rách rồi khâu lại bằng chỉ huyết đỏ thẫm.
Bình minh đã ló dạng ngoài di tích, ánh sáng xám xịt len qua khe nứt chiếu vào điện thờ, nhuộm đỏ Huyết Ngọc Tâm đang dần mờ đi. Hắn cảm nhận rõ ràng — cảnh giới sắp thay đổi, Khai Trần chỉ cách một bước chân mong manh. Nhưng tiếng cựa quậy từ sâu thẳm càng lúc càng gần, mang theo sát khí lạnh buốt khiến da đầu tê rần. Niết bàn chưa hoàn tất. Nguy cơ đã cận kề.