Man Hoang Thương Khung

Man Trận Sinh Tử

Mảnh đá đen từ ngực áo bay ra, huyết quang chói lòa quét qua bốn vách điện thờ u tịch, chạm vào những man ấn cổ xưa ẩn sâu dưới lớp nhũ đá huyết sắc buông rủ. Man trận bảo hộ lập tức sống dậy, đất đá từ nền điện cuồn cuộn dâng lên hóa thành vạn tầng tường thành bất diệt, bao bọc lấy hắn và Huyết Ngọc Tâm trung tâm, tiếng nghiến ken két vang vọng như long mạch thức tỉnh từ cửu u, đẩy lùi tiếng cựa quậy từ sâu thẳm vọng lại. Áp lực Niết bàn vẫn đè nặng thần hồn, nhưng lớp giáp Thổ Man dày đặc giờ được man trận tăng cường, giúp hắn ngồi khoanh chân vững chãi giữa vòng xoáy tinh hoa huyết ngọc tuôn trào, kinh mạch phồng rộp đón nhận từng đợt sóng man lực tinh thuần như huyết hải tổ tiên dội vào huyết nhục.

Bình minh xám xịt len qua khe nứt trần hang, nhuộm đỏ lớp tường thành đất đá rung động nhẹ dưới uy áp cổ xưa, mang theo gió sớm từ Ô Sơn thổi vào lẫn hương cỏ dại xen mùi huyết tanh vạn niên phả vào mũi hắn. Hắn nhắm mắt, Thổ Man chi lực lan tỏa từ đan điền ôm ấp vết thương vai ngực còn rỉ máu, đông đặc thành lớp vảy cứng bóng loáng, nội tạng rung động dần êm ái dưới sự bổ trợ của cốt chùy và cốt thương hai bên hông — lam lực tàn dư từ vũ khí hòa quyện tạo dòng chảy ấm áp sửa chữa kinh mạch rách nát. Man lực trong người tinh luyện từng chút, Hỏa Man từ truyền thừa cũ bùng cháy thiêu đốt tạp niệm ký ức Man Thần, biến đau đớn thành sức mạnh bất diệt, mồ hôi tanh nhỏ giọt xuống nền đá tạo vết loang đen kịt giữa im lặng tang thương.

Tiếng động lạ từ sâu thẳm giờ rõ mồn một — không phải bước chân man thú, mà là tiếng xích sắt kéo lê trên đá lẫn hơi thở khàn đặc như gió hú qua khe xương khô, thứ gì đó khổng lồ đang cọ xát vách hầm tiến gần, khiến man trận rung nhẹ như thử thách ý chí hắn. Huyết Ngọc Tâm lơ lửng trước mặt tan dần thành sương huyết mỏng manh cuốn quanh thân hình, đẩy huyết mạch Ngưng Huyết sơ kỳ vỡ tan tái tạo — da thịt nứt toác phun máu tươi rồi khép lại cứng cáp hơn, xương cốt kêu răng rắc như bị vạn sơn nghiền ép nhưng bất khuất vươn dài, man lực dâng trào lấp đầy đan điền đến bờ vực bùng nổ. Hắn cảm nhận rõ ràng, ngưỡng Khai Trần đã chạm đến, thân thể phàm nhân lột xác thành man thể sơ khai, mỗi thớ thịt giờ mang theo khí tức đất trời cuồn cuộn.

Gió sớm mang theo hơi lạnh thấu cốt quấn lấy lớp tường thành, mùi đất ẩm cổ xưa lẫn huyết ngọc phai nhạt lan tỏa, khiến da đầu hắn tê rần khi ký ức cuối cùng của Man Thần đời thứ hai tràn vào — hình ảnh thân xác tan vỡ giữa huyết hải Tiên tộc, nhưng một giọt tâm huyết vẫn bất diệt rơi xuống thương khung, hóa thành mảnh đá đen dẫn lối cho hậu nhân. Man trận giữ vững, tiếng xích sắt giờ sát mép điện thờ, bóng dáng khổng lồ nhập nhòa sau lớp đất đá đập mạnh một cái khiến nền điện rung chuyển, bụi phấn xương trắng rơi lả tả từ nhũ đá như tuyết tang trên mộ tổ tiên. Hắn mở mắt, đôi đồng tử đỏ thẫm lóe huyết quang, cảnh giới Khai Trần sơ kỳ đã thành, man lực tinh thuần hơn gấp bội chảy xiết dưới da thịt như long mạch sống.

Nhưng man trận bắt đầu rạn nứt. Sát khí từ bóng dáng kia ngưng tụ thành thực chất, mang theo uy áp vượt Ngưng Huyết khiến không khí nặng nề như đeo xích sắt vạn cân. Huyết Ngọc Tâm đã tan hết, chỉ còn vòng xoáy Niết bàn mờ dần, để lại hắn đứng giữa điện thờ với sức mạnh mới nhưng thương thế cũ vẫn âm ỉ nếu không củng cố thêm. Tiếng xích sắt quất mạnh lần nữa, một khe nứt xuất hiện trên tường thành, lộ ra bàn tay xương trắng khổng lồ cào cấu man ấn cổ xưa. Bình minh đã lên cao, ánh sáng chiếu vào điện thờ nhuộm đỏ lớp đất đá vỡ vụn. Niết bàn hoàn tất. Nhưng bóng tối từ sâu thẳm đã mon men vào.

Hắn siết chặt cốt thương Hắc cấp. Sức mạnh mới cuồn cuộn. Nhưng kẻ kia sắp phá trận.

Bình Luận (0)
Comment