Hắn bật dậy, cốt thương Hắc cấp siết chặt trong tay phải, man lực Khai Trần sơ kỳ cuồn cuộn tuôn ra đẩy thân hình lao vút lên khe nứt trần hang, móng tay cắm sâu vào đá nứt vỡ bám víu lớp đất ẩm lẫn bụi phấn xương rơi lả tả. Tiếng xích sắt quất mạnh sau lưng vang lên như sấm sét cửu u, bàn tay xương trắng khổng lồ đập nát một mảng tường thành man trận tan vỡ, mảnh vụn đất đá bay tứ tung quất vào lưng hắn rát bỏng nhưng không kịp níu kéo — sức mạnh mới giúp hắn bò ra khỏi khe nứt đúng lúc bình minh xám xịt chiếu rọi, gió sớm mang theo hơi lạnh thấu xương từ thương khung vô tận quất vào mặt. Hắn lăn một vòng trên nền đá lởm chởm ngoài di tích, cốt chùy Lam cấp và nội đan hai cấp vẫn nguyên vẹn bên hông, mảnh đá đen nguội lạnh trở lại ngực áo như chưa từng thức tỉnh, tiếng gầm khàn đặc từ hang sâu vọng ra kèm theo bụi mù mịt cuồn cuộn nhưng bóng dáng xương trắng bị kẹt tạm thời sau lớp đá sụp đổ.
Gió sớm từ Ô Sơn thổi qua mang theo mùi cỏ dại xen đất ẩm, khiến da thịt hắn tê buốt dưới lớp vảy Thổ Man còn sót lại, nhưng man lực tinh thuần giờ chảy xiết như long mạch sống dưới huyết nhục, xua tan mệt mỏi Niết bàn vừa qua. Hắn đứng dậy, đôi mắt đỏ thẫm quét qua khe vực di tích giờ chìm trong sương mù huyết sắc tan dần dưới nắng mai, sức mạnh Khai Trần sơ kỳ khiến tầm nhìn sắc bén hơn, cảm nhận rõ ràng từng luồng gió man lực cổ xưa còn vương vấn từ di tích nhưng không dám quay lại — tiếng xích sắt lại kéo lê vang vọng, kẻ kia đang cọ xát vách đá tiến ra, uy áp mơ hồ lan tỏa khiến không khí nặng nề như đeo gông xiềng vạn cân. Hắn xoay người lao về hướng bình minh, chân đạp lên đá lởm chởm tạo tiếng lạo xạo khô khốc, cốt thương lóe hàn quang xé gió dẫn đường, thân hình giờ linh hoạt hơn hẳn phàm thể cũ, mỗi bước nhảy vượt qua khe nứt sâu hun hút mà không cần man lực hỗ trợ.
Rừng sâu Ô Sơn hiện ra phía trước, tán lá xám xịt rung rinh dưới gió sớm, tiếng chim man kêu xa xăm lẫn mùi lá mục ẩm ướt xộc vào mũi, nhắc hắn nhớ những ngày săn thú trước Man Khải — giờ đây, mọi thứ nhỏ bé hơn dưới con mắt Khai Trần. Hắn lao vào rừng, cành lá quất vào vai ngực tạo vết xước nhẹ nhưng da thịt tự động khép lại, man lực tự sinh sinh hóa hóa thành lớp màng bảo hộ mỏng manh, nội đan Hắc cấp bên hông rung động nhẹ như cộng hưởng với huyết mạch mới. Tiếng động từ di tích xa dần, thay vào đó là tiếng suối chảy róc rách đâu đó phía đông, nơi bình minh nhuộm đỏ mặt nước lấp lánh, nhưng hắn không dừng lại — ký ức Man Thần đời thứ hai vẫn ám ảnh, hình ảnh huyết hải Tiên tộc nhấn chìm thân xác bất diệt khiến tim hắn đập mạnh, quyết tâm phải mạnh hơn để không lặp lại bi kịch tổ tiên.
Trưa dần buông khi hắn thoát hẳn khe vực, mồ hôi tanh nhỏ giọt xuống đất tạo vết loang đen dưới tán rừng rậm rạp, man lực tiêu hao nhẹ nhưng đan điền đầy ắp tinh hoa Huyết Ngọc Tâm giúp hồi phục nhanh chóng. Hắn dừng bên một gốc cổ thụ khổng lồ, thân cây phủ rêu huyết sắc rung nhẹ như cảm nhận khí tức Khai Trần, lấy cốt thương chống đất thở đều — thế giới ngoài kia rộng lớn hơn tưởng tượng, Ô Sơn bộ lạc giờ chỉ là chấm nhỏ phía xa, nhưng tiếng xích sắt mơ hồ vẫn vọng theo gió khiến lưng hắn lạnh toát. Sức mạnh mới mang đến tự tin, nhưng cũng mở ra ân oán mới từ di tích cổ, kẻ xương trắng kia mang theo bí mật vạn niên, có lẽ là thủ hộ giả của Huyết Ngọc Tâm hoặc tàn hồn Man Thần phản bội. Hắn siết chặt nội đan Hắc cấp trong tay, cảm nhận man lực tiềm tàng cuồn cuộn bên trong như huyết hải ngủ yên, quyết định phải tìm chỗ an toàn nuốt nó củng cố cảnh giới trước khi trở về bộ lạc báo tin.
Gió trưa mang theo hơi nóng từ thương khung thổi qua, lá cây xào xạc như thì thầm bí mật Man Hoang, khiến hắn chợt nhớ lời A Công: đừng chết, cũng đừng sống một mình cô độc. Giờ đây, với Khai Trần sơ kỳ, hắn không còn là phế vật, nhưng con đường tu man đầy máu tanh và tang thương, mỗi bước đều trả giá bằng huyết nhục. Tiếng động lạ từ rừng sâu khác vang lên — không phải xích sắt, mà tiếng bước chân nặng nề của man thú cấp thấp, có lẽ bị khí tức đột phá thu hút. Hắn đứng dậy, cốt chùy sẵn sàng.