Hắn siết chặt cốt chùy Lam cấp, chân phải đạp mạnh gốc cổ thụ lao vụt về hướng Ô Sơn bộ lạc, tán lá rừng sâu quất vào vai ngực tạo tiếng xé gió rít ken két, man lực Khai Trần sơ kỳ hóa thành gió lốc cuốn theo sau xua tan tiếng bước chân man thú nặng nề từ phía sau. Rừng Ô Sơn dần thưa thớt, địa hình dốc xuống thay bằng đồng cỏ xám xịt trải dài dưới nắng trưa gay gắt, gió mang theo mùi khói củi quen thuộc từ xa vọng lại khiến tim hắn đập nhanh hơn — bộ lạc đã gần, nhưng tiếng gầm man thú vẫn đuổi theo sát nút, ba con man lang cấp thấp lông xám bạc lao ra từ bụi rậm, mắt đỏ ngầu vì khí tức đột phá của hắn. Hắn không quay đầu, cốt thương Hắc cấp vung ngược xé gió đâm thủng sọ con đầu đàn, nội tạng tanh hôi bắn tung tóe xuống đất, hai con còn lại lao vào cắn xé nhưng địa chấn Thổ Man từ lòng bàn tay bùng nổ làm mặt đất nứt toác nuốt chửng chúng, man lực tiêu hao mười phần trăm nhưng không để lại vết thương nào trên da thịt.
Đồng cỏ kết thúc bằng hàng rào gỗ gai Ô Sơn, hắn lao qua cổng phụ không người canh, tiếng hô hoán từ lều trại vang lên khi chiến sĩ bộ lạc nhận ra bóng dáng quen thuộc giờ cao lớn hơn hẳn, mồ hôi tanh nhỏ giọt xuống đất tạo vết loang đen dưới nắng trưa chói chang. Hắn chạy thẳng đến lều lớn trung tâm, nơi A Công Mặc Tang đang ngồi bên đống lửa nhỏ, lão nhân tóc bạc trắng vai ngẩng phắt đầu khi hắn quỳ sụp xuống, giọng khàn đặc vì chạy đường dài: A Công, con đã đột phá Khai Trần sơ kỳ từ di tích cổ, Huyết Ngọc Tâm mang sức mạnh Man Thần đời thứ hai, nhưng kẻ xương trắng với xích sắt đang đuổi theo, bộ lạc phải chuẩn bị. Lão nhân im lặng rất lâu, đôi tay gầy guộc run nhẹ chạm vào vai hắn, mắt đục ngầu ánh lên tia sáng hiếm hoi giữa nếp nhăn tang thương, rồi gật đầu chậm rãi: Uyên nhi, con đã làm được, nhưng di tích ấy không phải cơ duyên đơn thuần — mảnh đá đen ngươi mang theo chính là chìa khóa huyết mạch tổ tiên, kẻ kia là thủ hộ tàn hồn phản bội từ vạn niên trước, nó sẽ không dừng lại.
Gió trưa từ thương khung thổi qua lều da mang theo hơi nóng lẫn mùi thịt nướng từ các lò lửa bộ lạc, khiến da thịt hắn tê rần sau đường chạy dài, nhưng man lực tinh thuần giờ chảy xiết dưới huyết nhục xua tan mệt nhọc, nội đan Hắc cấp bên hông rung động nhẹ như cộng hưởng với lời A Công. Lão nhân đứng dậy, cây gậy gỗ đen chống đất tạo tiếng cộc cộc khô khốc, gọi trưởng lão Ô Sơn bộ lạc đến hội nghị khẩn, giọng trầm đục vang vọng: "Các huynh đệ, Ô Sơn sắp đối mặt đại kiếp", man tử Uyên nhi mang tin từ di tích — Khai Trần sơ kỳ, nhưng tàn hồn Hắc cấp đang tới. Trưởng lão Ô Sơn bộ lạc bước vào, khuôn mặt khắc khổ quét qua hắn với ánh mắt kinh ngạc xen nghi hoặc, rồi gật đầu: Tiểu tử, nếu lời ngươi đúng, bộ lạc sẽ hậu thuẫn, nhưng chứng minh đi — nuốt nội đan trước mặt ta. Hắn không do dự, lấy nội đan Hắc cấp ra nuốt chửng, man lực cuồn cuộn bùng nổ từ đan điền lan tỏa ra ngoài hóa thành huyết quang mờ ảo bao trùm lều lớn, Thân Thể phàm nhân bắt đầu chuyển hóa thành Man Thể sơ khai, đau đớn như kim châm lan khắp kinh mạch nhưng hắn cắn răng chịu đựng, mồ hôi tanh hòa lẫn máu tươi nhỏ xuống đất.
A Công đặt tay lên vai hắn truyền man lực tổ truyền ổn định quá trình, lão thì thầm bên tai: Đừng chết, cũng đừng sống một mình cô độc — giờ con có Ô Sơn sau lưng, nhưng con đường Man Hoang đầy huyết hải, mỗi bước đều nhuộm máu huynh đệ. Man lực từ nội đan hòa quyện với Huyết Ngọc Tâm khiến đan điền mở rộng, tầm nhìn sắc bén hơn quét qua lều da thấy rõ từng sợi chỉ may thô ráp rung nhẹ dưới gió, mùi khói củi quyện với tanh huyết từ nội tạng man lang còn dính trên người xộc vào mũi nhắc nhở hành trình tang thương vừa qua. Trưởng lão gật đầu hài lòng, vỗ vai hắn: Tốt, từ nay ngươi là chiến sĩ Ô Sơn, nhưng tàn hồn kia nếu tới, toàn bộ sẽ chiến. Tiếng xích sắt mơ hồ từ xa vọng lại qua gió trưa, khiến không khí bộ lạc nặng nề như đè nén vạn cân, chiến sĩ bắt đầu tụ tập cầm vũ khí, hắn đứng dậy bên A Công, cốt thương sẵn sàng trong tay, quyết tâm bảo vệ quê hương bằng sức mạnh mới.
Nắng trưa chiếu qua khe lều nhuộm đỏ mặt đất bụi bặm, hắn cảm nhận rõ ràng từng luồng man lực từ huynh đệ xung quanh cộng hưởng, nhưng sâu trong tim vẫn ám ảnh hình ảnh huyết hải từ ký ức Man Thần — thế giới ngoài kia rộng lớn, Ô Sơn chỉ là điểm khởi đầu nhỏ bé giữa Man Hoang vô tận.