Hắn lấy nội đan Lam cấp từ hành trang, viên ngọc xanh lam óng ánh lăn trên lòng bàn tay thô ráp, man lực Khai Trần sơ kỳ cuồn cuộn cuốn quanh khiến nó rung động nhẹ như sống dậy, rồi nuốt chửng không chút do dự trước ánh mắt chăm chú của A Công và trưởng lão. Man lực từ nội đan bùng nổ trong đan điền, hòa quyện với Man Thể sơ khai vừa hình thành từ nội đan Hắc cấp, huyết nhục toàn thân co giật dữ dội như bị lôi hỏa thiêu đốt, từng sợi gân xanh nổi vồng lên da thịt xám xịt, đau đớn lan tỏa từ xương cốt ra ngoài khiến mồ hôi tanh trộn máu tươi nhỏ giọt xuống nền đất lều, nhưng hắn ngồi yên bất động, hàm siết chặt đến mức răng cọ xát ken két vang vọng trong không gian chật hẹp. A Công đặt bàn tay gầy guộc lên vai hắn lần nữa, man lực tổ truyền tinh thuần rót vào ổn định dòng chảy hỗn loạn, lão thì thầm giữa tiếng gió chiều mang mùi khói củi nồng nặc: Uyên nhi, nội đan Lam cấp bổ trợ Thổ Man của con, chịu đựng đi — Man Thể sơ khai sẽ vững như núi đá Bắc Cương, nhưng tàn hồn kia mang xích huyết vạn niên, một mình không đủ.
Man lực từ nội đan Lan cấp lan tỏa, củng cố Man Thể khiến da thịt hắn cứng cáp hơn, từng lỗ chân lông phun ra hắc khí tạp chất tích tụ từ Ngưng Huyết, mùi tanh nồng xộc vào mũi khiến trưởng lão nhíu mày lùi lại một bước, gió chiều từ khe lều thổi qua cuốn theo bụi đất lẫn mùi thịt nướng từ lò lửa xa xa, hòa quyện thành không khí nặng nề báo hiệu đại chiến sắp tới. Hắn mở mắt, tầm nhìn sắc bén quét qua lều da thấy rõ từng đường vân trên cây gậy gỗ đen của A Công, nội đan đã tan hết hóa thành dưỡng chất tinh hoa ngấm vào cốt tủy, Man Lực tăng vọt nhưng tiêu hao phần lớn cho quá trình củng cố, giờ hắn đứng dậy cao lớn hơn hẳn, cốt chùy Lam cấp siết chặt trong tay phải rung động cộng hưởng với Thổ Man trung cấp. Trưởng lão gật đầu, giọng trầm đục vang lên giữa tiếng hô hoán chiến sĩ tụ tập ngoài lều: Tốt lắm, tiểu tử — Ô Sơn sẽ chiến bên ngươi, phân công ngay: mười chiến sĩ Lam cấp canh cổng chính, ta dẫn năm Hắc cấp mai phục hai bên đồng cỏ, A Công hộ pháp cho Uyên nhi làm trung quân.
Tiếng xích sắt từ xa vọng rõ hơn, lẫn với tiếng gầm rú man thú hoảng loạn chạy tán loạn trong rừng Ô Sơn, chiều tà nhuộm đỏ hàng rào gỗ gai khiến bóng dáng tàn hồn xương trắng hiện ra mờ ảo trên đường chân trời, thân hình cao lớn phủ xích huyết rỉ sét kéo lê trên đất tạo vết xước sâu hoắm, đôi mắt xương trắng lóe huyết quang quét qua bộ lạc như tìm kiếm kẻ cắp truyền thừa. A Công chống gậy bước ra ngoài lều, lão quát lớn triệu tập toàn bộ tộc nhân, giọng tang thương nhưng kiên định: Huynh đệ Ô Sơn, hôm nay đại kiếp đến — tàn hồn phản bội từ di tích Bắc Cương, mang theo oán khí vạn niên, nhưng man huyết chúng ta không nguội! Hắn theo sau, cốt thương Hắc cấp cắm mạnh xuống đất kích hoạt địa chấn Thổ Man lan ra dưới chân đồng cỏ, mặt đất rung chuyển nhẹ cảnh cáo kẻ tới gần, chiến sĩ bộ lạc cầm chùy cốt gầm vang đáp lời, man lực cộng hưởng tạo thành trường vị bao trùm Ô Sơn như một man trận sống. Gió chiều mang theo hơi lạnh từ thương khung vô tận thổi qua, cuốn theo lá khô lẫn mùi huyết tinh từ rừng sâu, hắn cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim đập mạnh của huynh đệ bên cạnh, ký ức A Công từng dạy chợt ùa về — đừng chết, cũng đừng sống một mình cô độc — giờ đây không còn cô độc nữa.
Trưởng lão vỗ vai hắn lần cuối, ánh mắt khắc khổ ánh lên quyết tâm: Uyên nhi, con là mũi nhọn — khi nó vào tầm, dùng địa chấn Thổ Man đánh úp trước, ta sẽ dẫn Hắc cấp khóa xích huyết của nó. Tiếng xích sắt giờ gần hơn, mặt đất rung nhẹ dưới bước chân nặng nề của tàn hồn, bộ lạc Ô Sơn im phăng phắc chờ đợi khoảnh khắc quyết chiến, nắng chiều kéo dài bóng dáng mọi người thành những vệt dài tang thương trên đồng cỏ xám xịt, hắn siết chặt vũ khí, man lực cuồn cuộn sẵn sàng bùng nổ, biết rằng trận chiến này sẽ nhuộm máu quê hương nhưng cũng rèn luyện Man Thể hắn lên tầm cao mới giữa Man Hoang tàn khốc.