Hắn gật đầu với trưởng lão, thân hình cao lớn lặng lẽ rời vị trí trung quân, cốt thương Hắc cấp siết chặt trong tay phải lóe hàn quang sắc bén, chân phải đạp nhẹ mặt đất hòa vào mai phục bên cánh trái đồng cỏ cùng năm chiến sĩ Hắc cấp, gió chiều mang theo mùi cỏ khô lẫn huyết tinh xộc vào mũi khiến da đầu tê rần. Tàn hồn xương trắng bước vào tầm, xích huyết rỉ sét kéo lê tạo vết xước sâu hoắm trên đất, huyết quang từ hốc mắt quét qua bộ lạc như lưỡi hái tử thần, hắn hít phải hơi lạnh từ thương khung vô tận, tim đập mạnh nhưng ý chí Man Thể sơ khai vững chãi như đá Bắc Cương, chờ tín hiệu từ trưởng lão rồi lao vụt ra trước tiên. Cốt thương Hắc cấp đâm thẳng vào sợi xích huyết chính giữa ngực tàn hồn, man lực Khai Trần sơ kỳ cuồn cuộn rót vào xuyên giáp bất diệt tạo tiếng rít chói tai vang vọng đồng cỏ, xích sắt co giật dữ dội khóa chặt thân hình khổng lồ khiến nó khựng lại giữa bước chân nặng nề, xương trắng nứt vỡ lộ ra oán khí vạn niên đen kịt phun trào như khói độc.
Trưởng lão quát lớn từ cánh phải, năm Hắc cấp gầm vang lao tới dùng chùy cốt đập vào khớp xương yếu huyệt, địa chấn Thổ Man từ dưới chân hắn lan ra hỗ trợ làm mặt đất nứt toác nuốt lấy bàn chân tàn hồn, tiếng xương gãy răng rắc lẫn tiếng xích sắt đứt đoạn vang lên giữa chiều tà đỏ rực, chiến sĩ Lam cấp từ cổng chính xông ra bao vây tạo man trận sống ép oán khí co lại. Tàn hồn gầm rú, huyết quang bùng nổ xé nát hai chiến sĩ Hắc cấp gần nhất thành huyết vụ, mùi thịt cháy khét lan tỏa cuốn theo gió khiến A Công từ trung quân lao tới dùng gậy gỗ đen chặn một đòn huyết chưởng, lão nhân tóc bạc phất phơ lùi ba bước phun máu tươi nhưng mắt vẫn sáng quắc: Uyên nhi, khóa chặt — oán hạch ở tim xương! Hắn siết cốt thương sâu hơn, Thổ Man trung cấp cộng hưởng với Cốt Chùy Lam cấp trong tay trái tạo địa chấn thứ hai rung chuyển toàn thân tàn hồn, xương sườn nứt toác lộ ra hạch tim đỏ rực lăn lông lốc như viên ngọc oán hận vạn niên.
Mùi oán khí tanh nồng xộc thẳng vào phổi khiến hắn ho khan một tiếng, nhưng Man Thể đã vững chắc từ nội đan Lam cấp chịu đựng được phần lớn, trưởng lão nhân cơ hội nhảy vọt lên dùng chùy cốt đập nát hạch tim, vụ nổ huyết quang lan ra thiêu đốt cánh tay hắn rát bỏng da thịt xám xịt bong tróc lộ huyết nhục bên dưới, đau đớn như lôi hỏa nhưng hắn cắn răng giữ chặt xích huyết đến khi tàn hồn tan rã hoàn toàn thành tro bụi lẫn vào gió chiều. Ba chiến sĩ còn lại Hắc cấp reo hò, máu tươi từ đồng đội nhỏ giọt xuống đất thấm vào cỏ khô tạo vết loang tang thương, A Công lau máu khóe miệng bước tới vỗ vai hắn, bàn tay gầy guộc run nhẹ nhưng giọng vẫn tang thương kiên định: Tốt, Uyên nhi — tàn hồn phản bội đã diệt, nhưng oán khí còn sót lại trong rừng, bộ lạc cần củng cố hàng rào trước đêm. Trưởng lão kiểm tra thi thể chiến sĩ, ánh mắt khắc khổ quét qua đồng cỏ giờ nhuộm đỏ: Mất bốn huynh đệ, nhưng Ô Sơn vẫn đứng vững — tiểu tử, ngươi khóa xích huyết kịp lúc, công lớn.
Hắn rút cốt thương ra, lưỡi thương dính oán huyết bốc khói nghi ngút rơi xuống đất tạo hố nhỏ, nắng chiều kéo dài bóng dáng mọi người thành vệt dài trên mặt đất xám xịt, gió mang theo tiếng khóc ai oán từ lều phụ lẫn mùi khói củi từ lò lửa bộ lạc, ký ức A Công từng dạy lại ùa về giữa bi tráng — đừng chết, cũng đừng sống một mình cô độc — giờ huynh đệ Ô Sơn đã trả giá bằng máu để hắn sống sót và mạnh hơn. Man lực tiêu hao hơn nửa trong địa chấn kép, nhưng kinh nghiệm chiến trường thực chiến rèn luyện Thổ Man trung cấp tinh diệu hơn, hắn cảm nhận rõ ràng từng sợi huyết mạch Man Thể cuồn cuộn phục hồi chậm rãi dưới ánh chiều tà, bộ lạc bắt đầu thu dọn thi thể đồng đội, tiếng búa đập hàng rào gỗ gai vang vọng báo hiệu đêm tối sắp buông với những mối nguy chưa tan từ di tích Bắc Cương sâu thẳm.