Hắn theo A Công rời hàng rào gỗ gai mới đắp, cốt thương Hắc cấp gác vai trái với cánh tay phải vẫn rát bỏng từ oán huyết, hai người lặng lẽ tiến vào rìa rừng nơi oán khí sót lại cuồn cuộn như sương mù đen kịt bám quanh gốc cổ thụ méo mó, gió đêm mang theo tiếng thì thầm oán hận xa xăm khiến da đầu tê dại. Lão nhân tóc bạc dẫn đường, gậy gỗ đen gõ nhẹ mặt đất dò xét từng bước, bàn tay gầy guộc chỉ về đám sương đặc nhất giữa hai tảng đá lớn: Uyên nhi, oán khí tụ tại đây — tàn hồn Bắc Cương chưa tan hết, có lẽ liên thông di tích sâu hơn, cẩn thận kẻo bị kéo vào. Hắn gật đầu, Man Lực Khai Trần sơ kỳ lan tỏa từ lòng bàn tay quét qua sương mù, địa chấn Thổ Man trung cấp nhẹ nhàng rung động lòng đất làm oán khí co rút lộ ra khe nứt hình xoáy ốc sâu hun hút, mùi đất ẩm lẫn xương mục xộc lên hòa quyện với oán hận vạn niên khiến phổi hắn nặng trịch như đeo đá.
A Công ngồi xổm, ngón tay khô khốc vẽ man văn cổ trên mặt đất, huyết quang từ mảnh đá đen trong ngực hắn cộng hưởng lóe lên dẫn lối vào khe nứt, lão thì thầm giọng tang thương: Khe này thông di tích Hắc Cương thất tầng — ta từng nghe trưởng lão kể, nơi đó giấu truyền thừa Man Thần đời trước nhưng đầy tàn hồn Hắc cấp trở lên, oán khí đêm nay chính từ đây tràn ra. Hắn quan sát kỹ, Thân Thể Man sơ khai cảm nhận rõ ràng man lực cổ xưa cuồn cuộn từ đáy khe vọng lên như lời mời gọi đầy cạm bẫy, cánh tay thương tích đau nhức nhắc nhở cái giá của sức mạnh, nhưng ký ức A Công từng dạy — đừng chết, cũng đừng sống cô độc — thôi thúc hắn không lùi bước. Bất chợt, oán khí trong khe bùng nổ phun ra một luồng huyết ti cuốn lấy mắt cá chân hắn, kéo mạnh về bóng tối, hắn phản ứng nhanh dùng Cốt Chùy Lam cấp đập mạnh xuống tạo địa chấn nhỏ chặn đứng, tiếng va chạm vang vọng đánh tan huyết ti nhưng làm vết thương cánh tay nứt toác thêm, máu tươi nhỏ giọt thấm đất tạo vết loang đỏ thẫm dưới ánh trăng mờ.
Lão nhân vội dùng gậy gỗ đen chặn khe, man lực lão tuôn ra phong ấn tạm thời, mồ hôi lăn dài trên trán nhăn nheo nhưng mắt sáng quắc nhìn hắn: Tốt, phản ứng nhanh — bên trong có thứ gì đó cảm nhận được mảnh đá đen của ngươi, Uyên nhi, đây không phải ngẫu nhiên, di tích này có lẽ là manh mối thân thế ngươi. Hắn lau máu cánh tay, cảm giác Man Lực tiêu hao nhẹ nhưng Thổ Man Thuật tinh diệu hơn từ kinh nghiệm thực chiến, gió rừng mang theo tiếng lá xào xạc lẫn oán hận xa dần khi phong ấn ổn định, bộ lạc phía sau sáng đèn lò lửa với tiếng búa đập hàng rào vọng lại như nhịp tim kiên cường giữa đêm tối vô tận. Hắn nhìn sâu khe nứt giờ im lìm, hình xoáy ốc khắc man văn cổ xưa giống hệt mảnh đá đen, lòng dâng trào dự cảm bi tráng — sức mạnh lớn hơn đang chờ, nhưng kèm theo đó là tang thương không lối thoát, A Công đứng dậy vỗ vai hắn, bàn tay ấm áp giữa lạnh lẽo: Quay về củng cố trước, đêm nay oán khí yếu đi nhưng sáng mai phải quyết — vào di tích hay phong ấn vĩnh viễn. Mùi khói củi từ bộ lạc lan đến xua tan phần nào oán hận, hắn siết chặt hai vũ khí, bóng dáng hai ông cháu in dài trên mặt đất dưới huyết nguyệt treo lơ lửng như con mắt thần linh đã chết, rừng sâu thì thầm bí mật chưa lộ, chờ đợi bước chân tiếp theo giữa thương khung tàn khốc.