Hắn lắc đầu với A Công, giọng kiên quyết vang lên giữa gió rừng lạnh buốt: Lão nhân, ta phải vào ngay — truyền thừa kia gọi tên ta, không chờ được sáng mai. Lão nhân tóc bạc cau mày, bàn tay gầy guộc nắm chặt gậy gỗ đen định ngăn cản, nhưng hắn đã lao vụt vào khe nứt, mảnh đá đen từ ngực áo bay ra dẫn lối bằng huyết quang mờ ảo quét qua vách đá xoáy ốc, bóng tối nuốt chửng thân hình cao lớn chỉ trong chớp mắt, tiếng gió rít từ khe vọng ra như tiếng thở dài của thương khung vô tận. Cánh tay phải đau nhức âm ỉ từ vết thương cũ khiến từng bước chân nặng nề, nhưng Man Lực Khai Trần sơ kỳ cuồn cuộn trong kinh mạch đẩy hắn tiến sâu, Thổ Man Thuật trung cấp rung động nhẹ dưới lòng bàn tay dò xét bẫy rập, mùi đất ẩm lẫn xương mục ngày càng nồng nặc hòa quyện oán khí như sợi tơ vô hình quấn quanh da thịt khiến mồ hôi lạnh túa ra dọc sống lưng.
Khe nứt mở rộng thành đường hầm rộng lớn, man văn cổ xưa trên vách đá lóe sáng cộng hưởng với mảnh đá đen, dẫn hắn rẽ ngoặt vào thất tầng đầu tiên — một điện thờ rộng mênh mông dưới huyết quang đỏ sẫm treo lơ lửng từ khe nứt trần, không mặt trời không trăng sao chỉ có bóng tối vĩnh hằng bao trùm những bộ xương trắng phơi bày với man cốt lấp lánh. Hắn dừng chân, Thân Thể Man sơ khai cảm nhận rõ ràng man lực cổ xưa cuồn cuộn từ bệ đá trung tâm, nơi một viên Hắc Cương Tâm lơ lửng tỏa ra khí tức Man Thần đời trước, mạnh mẽ đến mức không khí xung quanh rung động như sắp vỡ tan, nhưng kèm theo đó là oán hàn từ bốn phía hội tụ thành hình tàn hồn Hắc cấp mơ hồ, chúng không lao tới ngay mà lơ lửng quan sát, tiếng thì thầm oán hận vang vọng trong đầu hắn như lời nguyền vạn niên: Kẻ xâm nhập. . . mảnh đá. . . trở lại. . . Hắn siết chặt Cốt Chùy Lam cấp, địa chấn Thổ Man sẵn sàng tuôn trào, nhưng ký ức A Công từng dạy — đừng sống cô độc — chợt lóe lên, giờ đây hắn một mình giữa di tích tang thương này, sức mạnh lớn lao đang chờ nhưng cái giá có lẽ là máu thịt.
Mảnh đá đen nóng rực dẫn lối đến bệ đá, hắn bước tới chạm tay vào Hắc Cương Tâm, man lực từ viên ngọc đen tuôn vào kinh mạch như sông cuồn cuộn xé nát tạp chất bụi trần còn sót lại trong Thân Thể, đau đớn như vạn kim châm vào xương tủy khiến hắn quỳ một gối, răng nghiến ken két đến bật máu, nhưng Man Lực dâng trào bù đắp phần nào, cảnh giới Khai Trần sơ kỳ vững chắc hơn với dấu hiệu Niết bàn sắp hoàn tất. Oán hàn từ tàn hồn Hắc cấp ép sát, chúng hóa thành huyết ti quấn quanh chân hắn thử kéo vào bóng tối, nhưng địa chấn từ Cốt Chùy Lam cấp bùng nổ chặn đứng, mặt đất nứt toác đẩy lùi chúng tạm thời, tiếng va chạm vang vọng đánh thức tầng sâu hơn với tiếng gầm trầm thấp vọng lên như thú dữ tỉnh giấc. Hắn rút lui sát bệ đá, hấp thụ Hắc Cương Tâm nhanh hơn, man lực cổ xưa hòa quyện Thổ Man Thuật làm địa chấn tinh diệu hơn, có thể cảm nhận rõ ràng mạch đất dưới thất tầng dẫn đến thất thứ hai, nhưng Sinh Mệnh hao mòn nhẹ từ oán hàn xâm nhập khiến cánh tay thương tích rát bỏng dữ dội, máu tươi nhỏ giọt thấm vào bệ đá kích hoạt man văn bảo hộ tạm thời.
Điện thờ rung chuyển nhẹ, huyết quang từ mảnh đá đen quét sạch oán khí quanh bệ, hắn đứng dậy với Man Lực dồi dào hơn bao giờ hết, nhưng tiếng gầm từ thất tầng thứ hai ngày càng gần, bóng dáng xương trắng khổng lồ mơ hồ hiện ra qua khe tường, mang theo khí tức Tế Cốt sơ kỳ vượt trội khiến da đầu hắn tê dại — không thể đối đầu trực diện, chỉ có thể dùng man trận từ mảnh đá đen phong ấn lối đi tạm thời. Gió từ khe nứt mang theo mùi tanh nồng của huyết oán, hắn nhìn lại đường lui giờ đã mờ mịt vì sương đen, lòng dâng trào bi tráng giữa bóng tối vĩnh hằng, truyền thừa Hắc Cương đã lĩnh ngộ sơ khai nhưng thất tầng sâu hơn ẩn chứa tang thương không lối thoát, A Công ngoài kia có lẽ đang lo lắng chờ đợi, nhưng hắn biết — con đường Man tộc chỉ tiến không lùi, dù cái giá là cô độc vạn niên.