Man Hoang Thương Khung

Gió Đen Phá Vây

Hắn không chần chừ, Phong Hắc Thuật vận chuyển tức thì, gió đen cuốn theo cương thiết sắc bén từ Cốt Thương Hắc Cấp lao thẳng vào đội trưởng mặt sẹo, địa hình đại điện với hài cốt rải rác và khe nứt trần nhà trở thành lợi thế phân tán kẻ thù. Lưỡi gió xuyên giáp xé toạc vai trái đối phương, máu đen phun ra nhuộm đỏ nền đá, đội trưởng gầm lên lùi lại tay ôm vết thương sâu hoắm, trong khi hai thành viên còn lại và man hùng lao vào hỗn loạn giữa những cột đá đổ nát. Hắn lăn người né vuốt man hùng quật vỡ một phiến đá gần đó, gió đen lan tỏa tạo màn sương mờ che lấp tầm nhìn, ép ba chiến sĩ Bắc Cương Bộ phải tách ra truy kích trong bóng tối.

Tiếng kim loại va chạm vang vọng, Cốt Thương Hắc Cấp quét ngang chặn đao của thành viên thứ nhất, Phong Hắc Thuật tăng tốc độ gấp đôi khiến hắn xoay người như bóng ma giữa đại điện, một thương đâm thủng đùi kẻ kia buộc hắn quỵ một gối. Man hùng gầm rú xông tới, thân hình khổng lồ đập tan cột đá tạo mảnh vụn bay tứ tung, hắn dùng gió đen cuốn hài cốt cổ xưa làm khiên chắn, tiếng xương vỡ lẫn với gió rít khiến không khí nặng mùi tử khí hoang phế. Đội trưởng mặt sẹo ổn định thân hình, sát ý bùng nổ từ mắt hẹp, hắn hét lớn ra lệnh: “Vây kín khe nam, con thú xé xác hắn trước! “ Man hùng lao bổ, vuốt sắc quét qua vai hắn xé rách da thịt để lại vết thương rỉ máu nóng bỏng.

Hắn cắn răng chịu đau, Sinh Mệnh giảm sút dưới lực đạo hung mãnh của man thú Khai Trần Sơ Kỳ, nhưng man cốt len lỏi hấp thụ chấn động nhanh chóng, Phong Hắc Thuật hóa gió xoáy cuốn man hùng đập vào vách tường tạo vết nứt lan rộng. Thành viên thứ hai vòng ra sau, đao chém xuống lưng hắn, hắn xoay thương đỡ gạt, lực va chạm ép kinh mạch rung động nhưng gió đen phản công xé cánh tay đối phương đến tận xương. Đội trưởng nhân cơ hội lao tới, giáp đồng đen lóe phù hiệu răng sói, quyền phong mang man lực Thổ hệ đập vào ngực hắn đẩy lùi ba bước, máu trào khóe miệng khi xương sườn kêu răng rắc dưới áp lực vượt trội. Hài cốt quanh bệ thờ rung chuyển như chứng kiến cuộc tàn sát lặp lại từ thời Man Thần, mùi máu tanh hòa quyện bụi quáng phả vào mũi khiến tầm nhìn mờ đi.

Hắn lùi sát khe nứt phía nam, gió lạnh từ lối thoát luồn qua mang theo hơi thở tự do xa xôi, Phong Hắc Thuật quất mạnh cuốn hai thành viên còn lại va vào nhau tạo hỗn loạn ngắn ngủi. Man hùng phục hồi lao tới lần nữa, nhưng hắn dùng Cốt Chùy Lam Cấp ném ra làm mồi nhử, chùy va vào hàm thú tạo tiếng nổ điếc tai, gió đen theo đó xuyên thủng bụng man hùng khiến nội tạng đổ ra nền đá. Đội trưởng mặt sẹo lao đơn độc, đao chém liên hoàn ép hắn phòng thủ liên tục, mỗi đòn đều mang theo sát ý muốn lấy mạng, hắn cảm nhận man lực tiêu hao nhanh chóng dưới áp lực Khai Trần Trung Kỳ tương đương nhưng kinh nghiệm săn bắn vượt trội. Một đao sượt qua hông xé toạc thêm vết thương, máu thấm ướt y phục dính chặt da thịt đau rát như lửa đốt.

Thương khung ngoài kia u ám, huyết nguyệt đỏ thẫm chiếu qua khe nứt như con mắt theo dõi sinh tử, hắn nhớ lời A Công: đừng chết, nhưng sống một mình thì cô độc như gió hoang. Phong Hắc Thuật bùng nổ lần cuối, gió cương thiết cuốn đội trưởng lảo đảo, hắn nhân lúc đó nhảy vào khe nứt phía nam lăn xuống đường hầm dốc đứng tối om, tiếng truy kích vang vọng phía sau nhưng địa hình hẹp ép chúng chậm lại. Đường hầm ẩm ướt với nước nhỏ giọt từ vòm đá, hắn chạy thục mạng tay ôm vết thương cầm máu, man lực hao tổn khiến hơi thở dồn dập, nhưng Sinh Mệnh vẫn cầm cự nhờ man thể sơ khai tự lành chậm rãi. Tiếng gầm man hùng yếu dần, đội trưởng quát tháo ra lệnh phong tỏa lối ra, hắn biết Bắc Cương Bộ sẽ không buông tha nhưng khoảng cách đã kéo ra.

Đường hầm ngoặt ngoặt dẫn sâu vào lòng man quáng, mảnh đá đen lại rung nhẹ chỉ hướng một nhánh phụ tối tăm hơn, mùi đất hoang phả vào mặt mang theo linh khí tạp nham từ quáng mạch cổ. Hắn dừng lại dựa vách thở dốc, dùng Muối Thảo Dại nghiền nát đắp lên vết thương để cầm máu và bổ khí huyết, thảo dược thấm vào da thịt mang cảm giác mát lạnh xua tan phần nào đau đớn. Phong Hắc Thuật mới lĩnh ngộ chứng minh giá trị trong trận chiến đầu, nhưng ba kẻ thù sống sót sẽ báo tin, vòng vây ngoài chợ phiên siết chặt hơn. Ký ức Tai Kiếp lóe lên – Thực Thể Vô Nam không chỉ tai ương mà là chìa khóa huyết mạch hắn, Bắc Cương Bộ truy sát vì sợ hắn giải phóng nó. Đường hầm trước mặt chia ba lối: nhánh trái có tiếng nước chảy, phải vang vọng gió rít, chính giữa tối đen im lặng như mộ địa.

Bóng tối vĩnh hằng nuốt chửng tiếng bước chân xa dần, hắn siết chặt Cốt Thương, biết rằng sống sót không phải kết thúc mà là khởi đầu cô độc mới, thương khung tàn khốc đòi hỏi không chỉ sức mạnh mà cả mưu lược sắc bén hơn gió cương.

Bình Luận (0)
Comment