Man Hoang Thương Khung

Linh Tuyền Giữa Truy Sát

Hắn chọn nhánh trái, bước chân nhẹ nhàng theo tiếng nước róc rách vọng ra từ bóng tối, Phong Hắc Thuật lan tỏa như sợi chỉ gió đen thăm dò phía trước, quét sạch mọi dấu vết phục kích tiềm ẩn trong đường hầm ẩm ướt. Gió cương thiết len lỏi qua khe đá, mang về hình ảnh rõ nét: một hang động rộng với dòng suối ngầm chảy qua, không dấu chân người hay thú dữ, chỉ có linh khí tạp nham từ quáng mạch phả ra mát lạnh. Hắn tiến sâu hơn, tiếng truy kích từ xa vọng lại yếu dần khi địa hình ngoặt khúc che lấp âm thanh, cuối cùng ngồi dựa vách đá bên bờ suối, dùng Muối Thảo Dại nghiền nát đắp kín vết thương trên vai và hông để cầm máu chắc chắn hơn.

Nước suối trong vắt phản chiếu huyết nguyệt lọt qua khe nứt trần hang, mang theo hơi lạnh xua tan mồ hôi dính bết trên da thịt, hắn vận man lực sơ khai tự lành, man cốt len lỏi dưới da hấp thụ dưỡng chất từ thảo dại thấm sâu vào huyết mạch. Đau rát dần tan, Sinh Mệnh hồi phục nhờ nghỉ ngơi bên linh tuyền tự nhiên này, Phong Hắc Thuật thu hồi để tiết kiệm man lực, hắn nhắm mắt điều tức, hít thở theo nhịp suối chảy đều đặn, man lực tiêu hao từ trận chiến trước từ từ ngưng tụ trở lại. Mùi đất hoang lẫn thảo dược tươi mát lấp đầy phổi, xua đi tanh máu còn vương trên y phục rách, hắn cảm nhận man thể vững chãi hơn sau khi vượt qua sinh tử, ký ức Hắc Cương lóe lên như lời nhắc nhở từ thương khung vô tận.

Thời gian trôi chậm trong hang động kín đáo, suối ngầm thì thầm như lời cổ xưa kể về man quáng sâu thẳm dưới Tú Linh Nguyên, hắn mở mắt khi man lực hồi phục tám phần, vết thương chỉ còn sẹo mờ nhờ thảo dại bổ khí huyết hiệu quả bất ngờ. Mảnh đá đen trong ngực áo rung động nhẹ, lần này không chỉ đường mà còn nóng lên như cảnh báo, hướng về một khe đá nhỏ phía sau thác nước mỏng rơi từ vách hang, nơi linh khí nồng đậm hơn hẳn ba nhánh đường hầm trước. Tiếng truy kích đã im bặt hoàn toàn, Bắc Cương Bộ hẳn đang lục soát lối chính giữa và phải, cho hắn khoảng không quý giá để dưỡng thương, nhưng hắn biết chúng sẽ không bỏ cuộc, đội trưởng mặt sẹo với kinh nghiệm săn bắn sẽ sớm lần theo dấu máu.

Hắn đứng dậy, thân thể nhẹ nhàng hơn nhờ suối linh tẩy rửa tạp chất, Phong Hắc Thuật quét lần cuối xác nhận hang động an toàn, không bẫy cơ quan hay man thú ẩn náu. Khe đá sau thác nước thu hút ánh nhìn, mảnh đá đen dẫn lối rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể truyền thừa Hắc Cương đang gọi từ sâu thẳm, nhưng tiếng động lạ từ phía ngoài đường hầm chính vọng lại. Không phải bước chân thô kệch của chiến sĩ mà là tiếng kim loại leng keng xa xôi, có lẽ là nhóm tuần tra khác từ chợ phiên kéo đến. Hắn siết chặt Cốt Thương Hắc Cấp, man hồn chưa thức tỉnh vẫn rung động theo mảnh đá, hé lộ ký ức mơ hồ về một lối thoát bí mật dẫn ra ngoài man quáng, tránh vòng vây Bắc Cương Bộ đang siết chặt Tú Linh Nguyên.

Suối nước lạnh buốt chạm chân mang theo linh khí tinh khiết, giúp man lực hắn ngưng tụ nhanh hơn dự kiến, hắn nghiền nát phần còn lại của Muối Thảo Dại nuốt trực tiếp để bổ sung khí huyết, vị đắng lan tỏa xua tan mệt mỏi tích tụ. Hang động này không chỉ là chỗ nghỉ mà còn là phúc địa tự nhiên, quáng mạch trên vách lấp lánh man tinh lẻ tẻ, nếu khai thác có thể tăng cường tu vi, nhưng tiếng kim loại ngoài kia nhắc nhở thời gian không nhiều. Mảnh đá đen nóng rực, hình thành man văn mờ trên bề mặt dẫn đến khe thác nước, hắn đưa tay chạm thử, gió đen từ Phong Hắc Thuật hòa quyện kích hoạt cơ quan cổ, khe đá nứt ra lộ lối hẹp đi sâu vào lòng đất, mùi linh khí cổ xưa phả ra lẫn với hơi nước mù mịt.

Hắn nhớ lời A Công giữa tuyết rơi trắng vai:

“Đừng sống cô độc, nhưng thương khung tàn khốc buộc phải một mình gánh vác, Bắc Cương Bộ không chỉ truy sát vì Hắc Cương mà còn vì Thực Thể Vô Nam hắn vô tình đánh thức phần nào.

Lối mới sau thác nước hứa hẹn truyền thừa hoặc lối thoát, nhưng cũng có thể là bẫy chết người từ thời Man Thần, tiếng leng keng ngoài đường hầm gần hơn, ép hắn phải quyết định nhanh. Man lực đã hồi phục đầy đủ, Sinh Mệnh vững vàng nhờ dưỡng thương kịp thời, hắn sẵn sàng đối mặt bất kỳ thử thách nào phía trước, bóng tối vĩnh hằng nuốt chửng tiếng suối, để lại chỉ quyết tâm lạnh lẽo như cương thiết.

Bình Luận (0)
Comment