Mảnh đá đen trong ngực áo rung động mạnh hơn, man văn lan tỏa theo ý niệm dẫn lối phía đông man quáng, hắn vận Phong Man Thuật cuốn gió khô khốc mang theo bụi quáng che lấp dấu chân, bước sâu vào hành lang đá lởm chởm mạch đen bóng loáng. Tiếng nhỏ giọt từ vòm hang vọng lại nhịp nhàng như mạch máu cổ xưa, gió mang mùi kim loại hòa quyện hương đất hoang phả vào mặt khiến da thịt Khai Trần Trung Kỳ tê rần, hắn siết chặt Cốt Thương Hắc Cấp thăm dò phía trước, tránh né những khe nứt sâu hun hút nơi man thú nhỏ lẩn khuất gầm gừ trong bóng tối. Hành lang dần hẹp lại, vách đá khắc phù văn Hắc Cương mờ nhạt lóe sáng theo nhịp tim hắn, mảnh đá đen nóng bỏng như dẫn dụ về một điện thờ bị lãng quên từ thời Man Thần ngã xuống.
Hắn đẩy mạnh một phiến đá chắn lối, Phong Man Thuật hóa gió xoáy cuốn bay mảnh vụn lộ ra đại điện rộng lớn chìm trong huyết quang yếu ớt từ khe nứt trần nhà, trung tâm là bệ thờ đá đen khắc hình man hồn gào thét, xung quanh rải rác hài cốt chiến sĩ cổ xưa nắm chặt vũ khí gãy vụn. Không khí nặng nề ép xuống vai như gánh vạn cân, tiếng gió rít qua khe đá mang theo tiếng thì thầm tang thương từ di hài – lời nguyền của những kẻ thất bại trong thất tầng Hắc Cương, hắn bước chân vững chãi tiến gần bệ thờ, mảnh đá đen bay ra khỏi ngực áo lơ lửng trên không, hút lấy man lực ngàn điểm từ thân thể hắn hóa thành dòng đen kịt quấn quanh phù văn trung tâm. Man hồn chưa thức tỉnh rung động dữ dội, ký ức Hắc Cương nguyên bản tràn vào ý niệm như lũ cuốn, hé lộ tầng thứ năm chứa truyền thừa Phong Hắc – thuật hợp nhất gió hoang với cương thiết bất diệt, mạnh hơn sơ cấp gấp ba nhưng đòi hỏi man cốt len lỏi phải chịu đựng cực hạn.
Hắn ngồi xếp bằng trước bệ thờ, vận Hắc Cương Thuật dẫn dòng man lực tinh khiết từ mảnh đá vào kinh mạch, Phong Man Thuật sơ cấp rung chuyển tiến hóa dưới sức ép cổ xưa, gió đen cuốn quanh thân hình uốn éo như rồng sắt tỉnh giấc. Đau đớn xé toạc da thịt, man cốt dưới xương uốn lượn khắc sâu phù văn mới, hắn hàm siết chặt đến mức môi rỉ máu, mồ hôi hòa bụi quáng nhỏ xuống nền đá tạo thành hoa văn lạ lẫm phản chiếu huyết nguyệt ngoài kia. Ký ức Tai Kiếp lại trỗi dậy – hình ảnh Thực Thể Vô Nam bị phong ấn bởi Linh Tuệ Giả, nhưng lần này rõ nét hơn: huyết mạch hắn chính là chìa khóa giải phóng, không phải tai ương mà là cơ duyên vạn năm, lời thì thầm từ di hài vang vọng: “Người mang Hắc Cương, gió cương sẽ xé nát thương khung, nhưng giá phải trả là cô độc vĩnh hằng. “ Man lực ngưng tụ, Phong Man Thuật sơ cấp tan biến nhường chỗ cho Phong Hắc Thuật sơ cấp, gió đen sắc bén như lưỡi dao cương thiết quấn quanh Cốt Thương Hắc Cấp, tăng uy lực xuyên giáp gấp đôi.
Điện thờ rung chuyển nhẹ khi truyền thừa hoàn tất, mảnh đá đen trở về ngực áo im bặt, nhưng từ lối vào phía đông vọng lại tiếng bước chân nặng nề – ba chiến sĩ Bắc Cương Bộ Hắc cấp đã lần theo khí tức đột phá, đội trưởng mặt sẹo dẫn đầu, mắt hẹp lóe sát ý dưới huyết nguyệt. Chúng không đơn độc, một con man hùng cấp Khai Trần Sơ Kỳ bị chúng khống chế bằng phù chú sói bạc gầm gừ chắn lối, khí tức thô bạo ép không khí co rút, hắn đứng dậy thân hình tràn đầy sức sống Khai Trần Trung Kỳ, Phong Hắc Thuật vận chuyển thử nghiệm cuốn gió đen quất vào vách đá để lại vết cắt sâu hoắm. Đội trưởng cười khẩy, giọng khàn đặc như đá nghiến: “Kẻ trộm Hắc Cương, ngươi nghĩ man quáng che chở được? Thực Thể Vô Nam đã đánh dấu ngươi, giao truyền thừa ra đây, chết còn toàn thây. “ Hắn không đáp, Cốt Thương vung lên sẵn sàng, gió đen lan tỏa che mờ đại điện tạo lợi thế địa hình, nhưng số lượng áp đảo và man hùng hung mãnh khiến cục diện sinh tử một mất một còn.
Gió lạnh Bắc Cương luồn qua khe nứt mang theo mùi máu tanh từ hài cốt cổ xưa, huyết nguyệt đỏ sẫm treo lơ lửng như chứng kiến bi kịch lặp lại, hắn cảm nhận man hồn rung động cảnh báo – đây không chỉ truy sát mà là bẫy từ tin tức chợ phiên, Bắc Cương Bộ đã chờ sẵn theo dấu mảnh đá đen. A Công Mặc Tang hiện về trong tâm khảm, lão nhân từng nói: “Man tu sống sót bằng lưỡi dao, nhưng huynh đệ mới là khiên chắn. “ Phong Hắc Thuật mới lĩnh ngộ mang sức mạnh mới, nhưng đối mặt bốn kẻ thù tương đương, hắn cần chiến thuật sắc bén hoặc đường lui khẩn cấp qua khe nứt phía nam đại điện. Thương khung u ám trải rộng vô tận, bóng tối vĩnh hằng nuốt chửng tiếng gầm man hùng, hắn siết chặt thương, chờ khoảnh khắc quyết định giữa truyền thừa vừa có và mạng sống lang thang.