Man Hoang Thương Khung

Phá Màng Trung Kỳ

Hắn vận Phong Man Thuật sơ cấp ngay lập tức, gió hoang cuốn theo lớp bụi đất chợ phiên che mờ thân hình, bước chân vững chãi rẽ vào lối ngầm phía tây ẩm ướt dẫn ra man quáng hoang vu. Gió mang theo hơi tanh kim loại từ sâu trong lòng đất phả ngược lại, hắn ý niệm lan tỏa theo luồng phong nhận biết ba con man hùng Ngưng Huyết Trung Kỳ đang gầm gừ quanh đống quáng thạch vỡ vụn cách trăm trượng, nhưng chúng chìm trong giấc ngủ đông giữa đêm lạnh giá Bắc Cương. Hắn lách qua khe đá hẹp, tránh né đàn thú bằng cách cuốn gió nhẹ đánh lừa khứu giác chúng, tiến sâu vào man quáng tối tăm nơi tiếng nhỏ giọt nước vọng lại như nhịp tim cổ xưa.

Man quáng trải rộng dưới huyết nguyệt mờ nhạt xuyên qua khe nứt đá, vách tường lởm chởm quáng mạch đen bóng phản chiếu man lực còn sót lại từ thời Man Thần đời trước. Hắn chọn một hang động nhỏ kín đáo phía bắc, vách đá dày che chắn khí tức, ngồi xếp bằng trên nền sỏi sắc nhọn, tay phải lấy ra Cỏ Linh Thảo xanh um từ hành trang – loại thảo dược hiếm hái bên khe suối di tích, tinh hoa man lực ngưng tụ bên trong như giọt máu đông đặc. Hắn nhai sống đám cỏ đắng chát, vị tanh lan tỏa theo huyết mạch, Hắc Cương Thuật vận chuyển cuồn cuộn cuốn lấy dược lực tinh khiết, kinh mạch Khai Trần Sơ Kỳ rung động dữ dội như sắp vỡ tan dưới sức ép thiên địa mênh mông.

Đau đớn kéo đến từng đợt, man cốt len lỏi dưới da thịt uốn éo như rồng sống tỉnh giấc, hắn hàm siết chặt chịu đựng, mồ hôi hòa lẫn bụi quáng nhỏ giọt xuống nền đá tạo thành vũng nhỏ lấp lánh. Ký ức Tai Kiếp thoáng hiện trong man hồn – hình ảnh Thực Thể Vô Nam gầm thét trong phong ấn, lời cảnh báo từ Linh Tuệ Giả cổ xưa vang vọng: 'Huyết mạch ngươi mang gánh nặng vạn năm, đột phá là sinh, cũng là cửa ngõ tai ương. ' Man lực tám trăm dâng trào, hòa quyện dược lực Cỏ Linh Thảo đẩy kinh mạch mở rộng, bụi trần tích tụ từ Ngưng Huyết tan biến hoàn toàn, thân thể thanh lọc dưới thương khung u ám, cảnh giới vỡ màng mỏng tiến vào Khai Trần Trung Kỳ vững vàng.

Man lực vọt lên một ngàn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, mỗi cử động như mang theo gió bão Bắc Cương, Phong Man Thuật sơ cấp giờ vận chuyển mượt mà gấp đôi, hóa thành lá chắn vô hình quanh người. Hắn mở mắt giữa hang động, hơi thở đều đặn, Sinh Mệnh tràn đầy dưới huyết nguyệt đỏ sẫm treo lơ lửng ngoài khe đá như con mắt dõi theo số phận lang thang. Mảnh đá đen trong ngực áo rung động khẽ lần đầu tiên kể từ di tích, man văn mờ nhạt lóe lên dẫn lối mơ hồ về phía đông man quáng – nơi quáng mạch cổ xưa giấu bí mật Hắc Cương thất tầng, nhưng tiếng sói tru xa vọng từ chợ phiên nhắc nhở vòng vây Bắc Cương Bộ chưa buông tha.

Đêm khuya bao trùm man quáng, gió lạnh luồn qua khe đá mang theo mùi kim loại nồng nặc và tiếng côn trùng Bắc Cương rỉ rả như lời thì thầm tang thương. Hắn vận ý niệm quét qua lối vào hang, không dấu vết truy đuổi – Phong Man đã xóa sạch khí tức, nhưng đội trưởng mặt sẹo Khai Trần Hậu Kỳ kia am hiểu Tai Kiếp, sớm muộn cũng lần theo Hắc Cương truyền thừa trên người hắn. A Công Mặc Tang chợt hiện trong tâm khảm, lão nhân Ô Sơn từng dạy: 'Sống sót không phải sống một mình, nhưng cô độc mới rèn nên man hồn bất diệt. ' Tin tức săn lớn ở Ô Sơn từ lão thương nhân chợ phiên giờ càng rõ nét, thú triều từ tuyết lĩnh kéo đến có thể là bình phong hoàn hảo trà trộn về nhà.

Hắn đứng dậy, Cốt Thương Hắc Cấp rung nhẹ trong tay như cảm ứng chủ nhân mạnh mẽ hơn, thân thể Khai Trần Trung Kỳ toát ra khí tức trầm ổn, sẵn sàng đối mặt hoang dã Bắc Cương. Man quáng sâu hun hút phía đông gọi mời theo mảnh đá đen, hứa hẹn truyền thừa mới hoặc bẫy chết chóc từ thời cổ, trong khi lối tây dẫn ra đồng cỏ hoang về Ô Sơn an toàn hơn nhưng đầy tuần tra Bắc Cương Bộ. Thương khung vô tận trải rộng trên đầu, không sao trời, chỉ huyết quang đỏ thẫm nhuộm đá đen bóng loáng, hắn siết chặt nắm tay, bước chân đầu tiên sau đột phá vang vọng như lời tuyên chiến với định mệnh tàn khốc. Đêm Bắc Cương mang theo hơi lạnh thấm xương, nhưng man hồn hắn đã vững chãi, chờ đợi lựa chọn tiếp theo giữa bóng tối vĩnh hằng.

 

Bình Luận (0)
Comment