Man Hoang Thương Khung

Nội Đan Và Vòng Vây

Hắn rời khu man thuật, gió chợ cuốn bụi đất quất nhẹ vào da thịt, hướng thẳng quầy nội đan phía nam Tú Linh Nguyên nơi mùi tanh máu khô nồng nặc lan tỏa. Lão thương nhân da nhăn vẫn ngồi đó, mắt lão lóe sáng khi hắn đặt năm linh thạch hạ phẩm lên bàn gỗ sần sùi: "Nội đan Ngưng Huyết Hậu Kỳ từ man ngưu hoang, tinh khiết ba phần, luyện hóa tăng man lực rõ rệt, giá vừa khít. " Hắn gật đầu nhận lấy viên nội đan đen bóng to bằng nắm tay, man văn nhạt khắc sâu bề mặt như lời nguyền cổ xưa chờ huyết mạch đánh thức.

Hắn lùi vào góc lều da bỏ hoang ven chợ, ngồi xếp bằng giữa đống xương vụn, ý niệm Huyết Mạch Đồ Giám quét qua nội đan – tinh hoa man lực cuồn cuộn bên trong, không tà khí lẫn tạp. Tay phải siết chặt, Hắc Cương Thuật vận chuyển, huyết mạch hắn như sông cuồn cuốn nuốt chửng nội đan, man lực tinh khiết theo kinh mạch lan tỏa, va chạm man cốt len lỏi khiến thân thể rung động nhẹ. Đau đớn xé da xé thịt kéo đến, hắn hàm cứng lại chịu đựng, mồ hôi túa ra thấm ướt áo da, nhưng Phong Man Thuật sơ cấp mới học cuốn gió nhẹ quanh người xua tan hàn khí sót lại.

Man lực dâng trào như thủy triều Bắc Cương, từ sáu trăm vọt lên tám trăm, kinh mạch mở rộng thêm một phần, Khai Trần Sơ Kỳ vững chắc hơn bao giờ hết, chỉ cách Trung Kỳ một tầng màng mỏng. Hắn mở mắt, huyết nguyệt chiều tà chiếu rọi khuôn mặt tái nhợt dần hồng hào, Sinh Mệnh tràn đầy dưới thương khung u ám, ký ức Tai Kiếp thoáng rung động man hồn như lời nhắc nhở giá phải trả cho sức mạnh. Túi tiền giờ rỗng tuếch, nhưng cơ thể sung sức, sẵn sàng đối mặt vòng vây Bắc Cương Bộ đang siết chặt.

Xung quanh, tiếng rao hàng chợ phiên vẫn inh ỏi, man tu chen chúc trao đổi nội đan và pháp bảo xương cốt, mùi thảo dược cháy khét xen lẫn tanh nội tạng tươi. Một nữ man tu lực lưỡng Ngưng Huyết Đại Viên Mãn đi qua, vai vác cốt kích khổng lồ, liếc hắn đầy cảnh giác trước khi hòa vào dòng người. Hắn đứng dậy, Cốt Thương Hắc Cấp giấu kín rung nhẹ như cảm ứng nguy cơ, Huyết Mạch Đồ Giám nội quan đám đông – ba khí tức Hắc cấp trá hình cách trăm bước, đội trưởng mặt sẹo Khai Trần Hậu Kỳ dẫn đầu, chúng đang quét man hồn tìm dấu vết kẻ trộm Hắc Cương.

Lão thương nhân da nhăn chen lời từ quầy hàng gần đó, giọng khàn vọng lại giữa gió chiều: "Tiểu tử, nội đan tốt đấy, nhưng Bắc Cương Bộ đã phong tỏa lối ra phía bắc, đồn chúng có Vu tộc trợ giúp lần theo Tai Kiếp khí tức. Muốn sống, thử khu man quáng phía đông hoặc trà trộn thú triều về Ô Sơn đi. " Hắn gật đầu cảm tạ, gió Phong Man cuốn theo bụi đất che mờ thân hình, bước chân vững chãi len lỏi giữa chợ phiên dần thưa thớt chiều muộn. Thương khung Bắc Cương nhuộm đỏ huyết quang, tiếng sói tru vọng từ tuyết lĩnh xa xôi như điềm báo tang thương, hắn siết chặt nắm tay, man lực tám trăm cuồn cuộn sẵn sàng bùng nổ.

Đêm buông dần, lều da chợ bắt đèn man thạch lập lòe, man tử tụ tập quanh lửa trại kể chuyện Thực Thể Vô Nam thức tỉnh ở khe nứt thất tầng – lời đồn lan nhanh như lửa cháy đồng cỏ, đẩy giá nội đan lên cao vọt. Hắn dừng bên lò rèn xương cốt, nghe lão thợ rèn râu rối kể về A Công Mặc Tang tổ chức săn lớn ở Ô Sơn, chuẩn bị thú triều kéo đến từ tuyết lĩnh. Man hồn hắn rung động khẽ, kết nối mơ hồ với phần đau khổ phong ấn nhắc nhở thân thế bí ẩn, nhưng giờ không phải lúc truy cứu – vòng vây Bắc Cương Bộ gần kề, lựa chọn rời đi phải khôn ngoan.

Gió đêm mang theo hơi lạnh từ tuyết lĩnh phả vào mặt, hắn vận Thổ Man Thuật cảm nhận địa mạch dưới chân chợ – lối ngầm phía tây dẫn ra man quáng hoang vu, an toàn tạm thời nhưng đầy dã thú. Hoặc trà trộn vào đoàn săn thú triều về Ô Sơn, dùng Lãnh Phong bộ làm bình phong, nhưng rủi ro lộ thân phận cao. Hắn bước chậm giữa bóng tối lều da, Cốt Chùy Lam Cấp nặng trĩu bên hông, ký ức lão thương nhân vang vọng: "Sống sót là thắng, tiểu tử. " Thương khung vô tận trải ra trên đầu, huyết nguyệt đỏ sẫm như con mắt thần linh đã chết, dõi theo bước chân lang thang giữa cạm bẫy Bắc Cương.

 

Bình Luận (0)
Comment