Bước chân nặng nề đạp lên cỏ khô Bắc Cương, gió đêm cuốn bụi đất quất vào da thịt như roi da thú, hắn quay lưng doanh trại Lãnh Phong bộ, hướng thẳng về Tú Linh Nguyên theo lời lão giả râu bạc. Ba ngày đường hoang dã trải ra trước mắt, huyết nguyệt treo cao soi rõ lối mòn lởm chởm đá đen, man lực theo Hắc Cương Thuật lan tỏa nhẹ nhàng cảm nhận địa mạch cuồn cuộn phía nam – nơi chợ phiên thánh địa man tu tụ hội. Hắn nuốt miếng thịt khô tẩm muối thảo dại, vị mặn đắng lan tỏa khơi dậy khí huyết, Sinh Mệnh tràn đầy dưới trời đêm tang thương.
Sáng đầu tiên ló dạng qua sương mù dày đặc, hắn băng qua đồng cỏ đầy xác thú triều úa vàng, dùng Cỏ Linh Thảo luyện hóa một phần để man lực dồi dào hơn, tránh né đàn sói xám bằng địa chấn Thổ Man Thuật nhẹ. Không gặp tuần tra Bắc Cương Bộ, chỉ có gió hú mang theo tiếng tru vọng từ tuyết lĩnh xa xôi, như lời thì thầm của thương khung nhắc nhở giá phải trả cho cơ duyên. Hắn dừng bên suối cạn trưa ấy, rửa mặt xóa bụi đường, ý niệm Luyện Hồn Sơ Khai quét qua – man quáng lấp lánh cách nửa ngày, nhưng chợ phiên gần hơn, ưu tiên thông tin và man thuật mới để đối phó truy sát.
Chiều thứ hai, địa hình chuyển đá lởm chởm xen rừng thưa, hắn dùng Huyết Mạch Đồ Giám nội quan huyết mạch chính mình, củng cố kết nối Tai Kiếp mơ hồ từ truyền thừa Hắc Cương, man hồn rung động thoáng chạm phần đau khổ phong ấn – hình ảnh Thực Thể Vô Nam lóe lên, cảnh tỉnh hắn về mối họa tiềm tàng. Một đàn man ngưu hoang lao qua, hắn né bằng thân pháp linh hoạt, Cốt Thương Hắc Cấp lóe hàn quang chặn sừng nhọn một con, rút lui không đổ máu vô ích. Đêm ấy dưới huyết nguyệt, hắn ngồi thiền bên đống lửa nhỏ, luyện hóa hai Cỏ Linh Thảo còn lại, man lực tăng thêm ba phần, chuẩn bị cho Tú Linh Nguyên đầy man tử giao thoa.
Bình minh ngày thứ ba nhuộm đỏ chân trời, tiếng ồn ào chợ phiên vọng đến từ xa – tiếng rao hàng man văn khắc sâu, mùi thảo dược nồng nặc xen lẫn nội đan tanh máu. Tú Linh Nguyên hiện ra như vết thương khổng lồ trên đại địa Bắc Cương, hàng trăm lều da dựng san sát quanh thạch bàn cổ, man tu từ Ngưng Huyết đến Tế Cốt chen chúc, giáp xương lấp lánh dưới nắng gắt. Hắn giấu Cốt Chùy Lam Cấp dưới áo da, hòa vào dòng người, Linh Thạch mười lăm viên hạ phẩm nặng trĩu trong túi – đủ để đổi man thuật trung cấp nếu chọn khôn ngoan.
Giữa chợ, một lão thương nhân da nhăn nheo ngồi sau quầy đầy ngọc giản da thú, khí tức Khai Trần Trung Kỳ tỏa ra uy áp nhẹ, mắt lão quét qua hắn như đọc huyết mạch. "Tiểu tử lang thang, tìm gì ở Tú Linh Nguyên? Nội đan thú triều, pháp bảo xương cốt, hay man thuật thất truyền? " Giọng lão khàn khàn như gió qua khe đá, tay chỉ chồng ngọc giản lấp lánh man văn Phong Man và Lôi Man. Hắn ngồi xuống, giọng trầm ổn: "Man thuật mới, Phong Man sơ cấp đủ dùng. Tin tức Bắc Cương Bộ truy Hắc Cương di tích thì sao? Thưởng trăm linh thạch, chúng cử bao đội? "
Lão cười khà, hàm răng vàng khè lộ ra, lấy một ngọc giản da thú xanh nhạt đưa tới: "Phong Man Thuật sơ cấp, thao túng gió hoang hỗ trợ di chuyển và né tránh, giá mười linh thạch hạ phẩm. Bắc Cương Bộ sục sôi thật, ba đội Hắc cấp dẫn đầu, đội trưởng mặt sẹo Khai Trần Hậu Kỳ gần đây, đồn chúng mất dấu kẻ trộm ở khe nứt thất tầng nhưng có dấu vết Thực Thể Vô Nam thức tỉnh – ai động vào là họa diệt bộ lạc. Chợ này đầy man tử săn thưởng, cẩn thận thân phận. " Hắn gật đầu, trao mười linh thạch, ý niệm chạm ngọc giản hấp thụ tri thức – Phong Man Thuật sơ cấp khắc sâu kinh mạch, gió nhẹ cuốn quanh người thử nghiệm, tăng tốc thân pháp rõ rệt.
Xung quanh, man tu thì thầm về thú triều kéo đến từ tuyết lĩnh, Ô Sơn bộ lạc vẫn yên bình nhưng A Công Mặc Tang tổ chức săn lớn chuẩn bị. Hắn dùng Huyết Mạch Đồ Giám quét qua đám đông, phát hiện vài khí tức Bắc Cương Bộ trá hình nhưng chưa chú ý hắn, chợ phiên nhộn nhịp che lấp thân phận lang thang. Lão thương nhân chen lời: "Muốn Lôi Man không? Hay nội đan bổ man hồn? Nhưng thưởng Bắc Cương lớn, nhiều kẻ đổ về di tích. " Hắn lắc đầu, đứng dậy giữa dòng người chen chúc, gió chợ mang mùi máu khô và thảo dược quất vào mặt, Phong Man Thuật mới học rung động khẽ – cơ duyên Tú Linh Nguyên mở ra, nhưng bóng dáng giáp răng sói lảng vảng xa xa báo hiệu tử lộ cận kề.
Thương khung Bắc Cương u ám dần chiều tà, hắn siết chặt Cốt Thương giấu kín, ký ức Tai Kiếp đau đớn thoáng qua man hồn như lời nguyền cổ xưa. Chợ phiên vẫn reo vang, đầy cơ hội lẫn cạm bẫy, Linh Thạch còn dư đủ đổi thêm nếu cần. Hắn bước sâu hơn vào khu man thuật cao cấp, gió Phong Man cuốn theo bụi đất che mờ dấu vết, sẵn sàng thăm dò sâu hơn hoặc rút lui trước khi Bắc Cương Bộ siết chặt vòng vây.