Tiếng lửa reo vui giữa gió đêm Bắc Cương đón lấy bước chân hắn, đốm sáng lập lòe dần rõ nét thành vòng tròn lều da thô ráp dựng quanh đống củi cháy rừng rực. Hắn dừng cách trăm bước, ý niệm theo Luyện Hồn Sơ Khai lan ra thăm dò – năm man tu ngồi quây quần, khí tức Ngưng Huyết Hậu Kỳ đến Khai Trần Sơ Kỳ, không sát ý, chỉ có mùi thịt nướng tanh nồng xen lẫn thảo dược hoang dã. Cốt Thương Hắc Cấp giấu sau lưng, hắn bước ra từ bóng tối cây cổ thụ, giọng trầm ổn vang lên: "Đạo hữu Bắc Cương, đêm khuya hoang dã, xin cho tá túc một đêm, đổi lấy ít thông tin về Ô Sơn bộ lạc và tình hình quanh đây. "
Man tu lực lưỡng nhất, mặt sẹo ngang mũi, ngẩng đầu nhìn hắn dưới huyết nguyệt đỏ sẫm, tay cầm xương thú gặm dở dừng lại giữa không trung. Hắn ta đánh giá Cốt Chùy Lam Cấp treo hông hắn, rồi gật đầu chậm rãi, chỉ tay vào khoảng đất trống bên lửa: "Ngồi đi, tiểu tử. Ô Sơn? Bộ lạc nhỏ ven rừng, gần đây yên bình, nhưng Bắc Cương Bộ lớn đang sục sôi. Nghe nói chúng mất truyền thừa Hắc Cương ở di tích thất tầng, truy lùng kẻ trộm khắp hoang dã, treo thưởng trăm linh thạch hạ phẩm cho đầu kẻ đó. " Giọng hắn ta nặng trịch như đá nghiền, lửa chiếu bóng mặt méo mó thành hình sói tru.
Hắn ngồi xuống, nhận khúc thịt nướng từ tay một nữ man tu gầy guộc, vị máu tanh lan tỏa trong miệng khi cắn ngấu nghiến, man lực theo đó khẽ rung động. Những người còn lại thì thầm, một lão giả râu bạc rối bù chen lời: "Ô Sơn ổn, A Công Mặc Tang vẫn dẫn dắt săn thú, trưởng lão tổ chức Man Khải mới. Nhưng thú triều từ tuyết lĩnh kéo xuống, đồng cỏ phía nam đầy xác man tử không kịp chạy. Chúng ta là tàn dư Lãnh Phong bộ, chạy nạn đến đây, mai sẽ về chợ phiên Tú Linh Nguyên đổi thảo dược lấy vũ khí. " Lão đưa mắt nhìn hắn, như đoán thân phận lang thang.
Hắn gật đầu, nuốt miếng thịt cuối, dùng Huyết Mạch Đồ Giám nội quan nhanh chóng – không độc, chỉ là thịt man thú cấp thấp bổ khí huyết. "Bắc Cương Bộ cử bao nhiêu người truy? Có tin gì về di tích Hắc Cương thất tầng? " Hắn hỏi, giọng bình thản nhưng mắt lóe man văn Hắc Cương thoáng qua, khiến nữ man tu bên cạnh khẽ run vai. Đội trưởng mặt sẹo cười khà, ném khúc xương vào lửa bùng tóe tia lửa: "Ba đội Hắc cấp dẫn đầu, Khai Trần Trung Kỳ trở lên, giáp răng sói đen kịt. Chúng đồn có thực thể Vô Nam thức tỉnh một phần trong quan tài bạc, ai động vào là chết không toàn thây. Nhưng thưởng lớn, man tu khắp nơi đổ về. "
Gió đêm mang hơi lạnh tuyết lĩnh quất qua da thịt, hắn cảm nhận địa mạch Bắc Cương cuồn cuộn dưới chân qua Hắc Cương Thuật, như mạch máu khổng lồ đang thức tỉnh. Lão giả râu bạc thì thầm tiếp: "Tú Linh Nguyên cách ba ngày đường, chợ phiên mở ba ngày nữa, đầy man thuật, nội đan, pháp bảo. Nhưng đường đi đầy man thú, và tuần tra Bắc Cương Bộ. Ô Sơn cách xa hơn, vòng qua đồng cỏ mất năm ngày, nhưng an toàn nếu tránh doanh trại lớn. " Hắn lắng nghe, tay vô thức siết chặt Cốt Thương, ký ức Tai Kiếp đau đớn thoáng chạm man hồn – thực thể Vô Nam, mảnh vỡ Tai Kiếp, giờ thành mối họa chung.
Nữ man tu gầy chen lời, giọng khàn đặc: "Ngươi giống kẻ từ di tích ra, vũ khí Bắc Cương Bộ đầy mình. Có liên quan gì không? " Hắn lắc đầu nhẹ, đôi môi cong lên nụ cười mỉa mai thoáng qua: "Chỉ là lang thang tìm cơ duyên. Cảm tạ đạo hữu kể chuyện. " Không khí quanh lửa ấm dần, họ trao đổi vài chiêu thức săn thú đơn giản, hắn học được cách dùng Thổ Man né thú triều – không phải bí thuật cao thâm, nhưng hữu dụng với địa hình Bắc Cương. Lửa cháy tí tách, khói bay lên cuốn theo mùi thịt cháy khét, đêm sâu dần với tiếng sói tru xa vọng từ đồng cỏ.
Hắn đứng dậy trước bình minh le lói, từ chối lời mời ở lại Lãnh Phong tàn dư, nhận một nắm muối thảo dại từ lão giả – thứ giữ thịt tươi đường xa. Man lực trong hắn ổn định, Sinh Mệnh tràn đầy sau bữa ăn, huyết mạch tinh khiết từ truyền thừa Hắc Cương nguyên bản lan tỏa ấm áp. Doanh trại nhỏ chìm vào giấc ngủ, hắn quay lưng bước vào sương mù đêm muộn, thông tin về Ô Sơn yên bình và Bắc Cương sục sôi khắc sâu trong đầu. Chợ phiên Tú Linh Nguyên hiện ra như cơ duyên mới, nhưng tuần tra Hắc cấp và thú triều là chướng ngại thực sự.
Bắc Cương hoang dã trải rộng dưới huyết nguyệt phai nhạt, gió mang theo bụi đất đen quất vào mặt như lời cảnh tỉnh từ thương khung. Hắn dừng bên khe suối giờ cạn nước, rửa tay xóa mùi khói lửa, ý niệm lan ra cảm nhận địa mạch – man quáng lộ thiên cách gần, đồng cỏ đầy cỏ linh thảo tương tự nắm vừa hái. A Công ở Ô Sơn chờ tin, nhưng hắn cần mạnh hơn trước khi về, Hắc Cương Thuật kết nối Tai Kiếp giờ rõ ràng hơn, mang theo trách nhiệm nặng nề. Đốm lửa doanh trại mờ dần sau lưng, bình minh sắp đến với những lựa chọn mới khắc nghiệt.
Man hồn rung nhẹ, hắn nhớ lời lão giả: chợ phiên là nơi man tu giao thoa, cơ duyên lẫn tử lộ. Bắc Cương Bộ truy lùng hắn, nhưng dưới thân phận lang thang, hắn có thể trà trộn. Đồng cỏ thì thầm dưới gió, ẩn chứa nội đan man thú và thảo dược quý, đủ để đẩy man lực lên Trung Kỳ nếu luyện hóa. Ô Sơn gọi về, nhưng đường vòng mất thời gian quý. Hắn siết Cốt Chùy, bước chân vững vàng tiến sâu vào hoang dã, bóng dáng thiếu niên Ô Sơn giờ mang theo bí mật Hắc Cương thất tầng, sẵn sàng đối diện vận mệnh tàn khốc.