Man lực theo Hắc Cương Thuật cuồn cuộn lan tỏa từ kinh mạch hắn, hóa thành những sợi tơ vô hình len lỏi vào ba nhánh hang động, chạm vào từng khe đá, từng luồng gió, từng hơi thở của bóng tối. Nhánh trái đầy sát khí ngưng tụ, tiếng sói tru không phải gió hú mà là bầy thú triều tụ hội, man hồn chúng đói khát cuộn trào như sóng dữ sẵn sàng nuốt chửng kẻ xâm nhập. Hắn thu ý niệm lại ngay, chuyển sang nhánh giữa – nơi ánh sáng lá cây yếu ớt lộ ra lối thoát gần nhất, chỉ có vài man thú nhỏ lảng vảng, không đáng ngại với thân pháp Khai Trần Sơ Kỳ của hắn.
Nhánh phải mang mùi thảo dược nồng đậm, nhưng ẩn dưới là man trận cổ xưa còn sót, có thể nghiền nát kẻ lạ mặt nếu chạm phải. Hắn chọn ngay nhánh giữa, thân hình lướt đi như bóng ma, Cốt Thương Hắc Cấp cầm sẵn trong tay xuyên qua lớp màn lá cây lạ mọc kín lối ra. Gió đêm Bắc Cương hoang dã ùa vào mặt, mang theo vị tanh của huyết địa và cỏ dại khô héo, hắn lao ra khỏi di tích Hắc Cương sau bao phen chật vật, chân đạp lên lớp đất đen nứt nẻ dưới huyết nguyệt treo lơ lửng.
Hang động phía sau khép kín sau một tiếng đá lạo xạo, tiếng truy đuổi của ba chiến sĩ Bắc Cương Bộ giờ chỉ còn vọng mơ hồ như tiếng gió xa. Hắn dừng lại trên một gò đất thấp, quan sát xung quanh: rừng hoang thưa thớt với những cây cổ thụ vặn vẹo như man hồn bị tra tấn, xa xa là đồng cỏ mênh mông dẫn đến dãy núi Bắc Cương Bộ, nơi bộ lạc tranh đoạt không ngừng. Đêm khuya mang theo hơi lạnh từ tuyết lĩnh, nhưng man lực trong hắn dâng trào ổn định, Hắc Cương nguyên bản sâu sắc hơn sau lần thăm dò, như trí tuệ cổ xưa vừa thức tỉnh thêm một tầng.
Hắn ngồi xuống gốc cây khô, tay vuốt qua lớp vỏ sần sùi, dùng Luyện Hồn Sơ Khai cảm nhận linh khí Bắc Cương – thô ráp, cuồng bạo, khác hẳn di tích kín mít. Ý niệm lan ra, chạm vào những mảnh ký ức sót lại trong đất: hình ảnh man tử xưa chạy trốn khỏi di tích, tìm đường về bộ lạc dưới huyết nguyệt, một số ngã xuống vì thú triều, số khác sống sót nhờ man thuật địa mạch. Hắn mỉm cười nhạt, móng tay khẽ cào vào đất, rút ra một nắm cỏ linh thảo nhỏ – loại tăng cường man lực nếu luyện hóa đúng cách.
Man hồn rung động nhẹ, kết nối với Tai Kiếp mang theo nỗi đau xa xôi nhưng giờ rõ ràng hơn, như một lời nhắc nhở: thế giới ngoài kia tàn khốc gấp bội di tích. Hắn vận Huyết Mạch Đồ Giám nội quan huyết mạch, dòng chảy tinh khiết từ viên ngọc ký ức vẫn còn lưu chuyển, củng cố man cốt len lỏi thêm vững chắc. Sinh mệnh tràn đầy, không một vết xước, hắn nuốt nắm cỏ linh thảo, vị đắng lan tỏa trong miệng hóa thành dòng ấm áp nuôi dưỡng kinh mạch, man lực khẽ dâng một chút nhưng chưa đủ đột phá.
Bắc Cương hoang dã trải ra trước mắt, gió mang theo tiếng thú rống xa xôi từ đồng cỏ, nhắc nhở thú triều đêm có thể kéo đến bất cứ lúc nào. Hắn đứng dậy, Cốt Chùy Lam Cấp treo bên hông nặng trĩu như lời hứa chiến đấu, mảnh da cổ trong hành trang giờ vô dụng nhưng giữ lại làm kỷ niệm hành trình Hắc Cương thất tầng. A Công chắc đang lo lắng ở Ô Sơn bộ lạc, nhưng hắn đã mạnh hơn, mang theo truyền thừa nguyên bản và những bí mật về Thực Thể Vô Nam, Linh Tuệ Giả.
Xa xa, một đốm lửa lập lòe từ doanh trại bộ lạc nhỏ, có lẽ là nơi trú chân an toàn cho man tu lang thang. Nhưng đồng cỏ kia ẩn chứa man thảo quý, và dãy núi có dấu vết man quáng lộ thiên. Hắn siết chặt Cốt Thương, bước chân vững chãi tiến về phía trước, huyết nguyệt chiếu bóng hắn dài trên đất đen – thiếu niên Ô Sơn giờ là man tử chân chính, sẵn sàng đối mặt thương khung vô tận. Tiếng sói tru lại vang, gần hơn một chút, nhưng hắn không quay đầu.
Đêm vẫn còn dài, nhưng bình minh sắp đến mang theo cơ hội mới. Hắc Cương Thuật trong hắn giờ kết nối nhẹ với địa mạch Bắc Cương, cảm nhận dòng chảy man lực dưới đất như mạch máu sống. Hắn dừng bên một khe suối nhỏ, nước chảy róc rách mang theo linh khí tạp chất, rửa mặt xua tan bụi di tích. Tay hắn chạm mảnh da cổ lần cuối, ý niệm lướt qua chỉ dẫn xưa – lối đi thứ tư đã dẫn hắn thoát thân, nhưng hành trình thực sự chỉ mới bắt đầu.
Bắc Cương Bộ ở phía bắc, nơi Bắc Cương Bộ lớn đang truy lùng kẻ trộm truyền thừa, nhưng hắn có thể vòng qua đồng cỏ tìm Ô Sơn trước. Hoặc dừng lại tu luyện, tận dụng man thảo vừa hái để đẩy mạnh man lực. Gió đêm mang theo mùi khói từ đốm lửa xa, xen lẫn hương thảo dược hoang dã, khiến hắn nhớ lời A Công: đừng chết, cũng đừng cô độc. Hắn gật đầu với bóng mình trong suối, quyết tâm vững vàng hơn bao giờ hết.