Man Hoang Thương Khung

Lối Đông Mở, Hoang Dã Chờ

Mảnh phù bạc nóng bỏng trong lòng bàn tay hắn bừng tỉnh, man văn sói bạc khắc trên mặt phù lóe sáng dữ dội khi chạm vào hình vẽ mờ nhạt trên tường đá. Bức tường rung chuyển dữ dội, tiếng đá nứt vỡ vang vọng như sấm rền dưới lòng đất, một khe nứt lớn dần mở ra từ giữa hình sói, lộ lối hầm tối om hun hút phía đông. Hắn lao vụt vào đó mà không do dự, gió lạnh từ sâu thẳm phả ra cuốn theo bụi mù mịt, mảnh phù trong tay hóa thành tro tàn rơi lả tả sau lưng.

Tiếng bước chân nặng nề của ba chiến sĩ Bắc Cương Bộ vang lên sát nút, kèm theo tiếng quát tháo khẩn trương. "Kẻ trộm! Hắn mở lối đông rồi! " Giọng đội trưởng sắc nhọn cắt qua không khí, nhưng khe nứt đã khép lại một phần ngay khi hắn lướt qua, chỉ để lại tiếng va chạm kim loại vào đá. Hắn chạy dọc đường hầm, chân đạp lên lớp cát mịn lẫn vụn xương khô, man lực cuồn cuộn trong kinh mạch giúp thân pháp nhanh như bóng ma, tiếng truy đuổi dần xa vọng lại yếu ớt sau lớp đá dày.

Đường hầm uốn lượn, tường đá lởm chởm những vết khắc cổ xưa mờ mịt dưới ánh sáng yếu ớt từ các khe nứt man văn tự phát sáng. Mùi đất ẩm quyện với hương kim loại tanh nồng xộc vào mũi, khiến hắn nhớ đến ký ức lão Linh Tuệ Giả – nụ cười buồn dưới huyết nguyệt, lời thì thầm về Tai Kiếp chọn người. Man hồn hắn khẽ rung động, kết nối với nỗi đau phong ấn giờ rõ ràng hơn, như một dòng sông ngầm len lỏi dưới da thịt, mang theo sức mạnh tinh khiết từ dòng chảy ký ức vừa nhận.

Hắn chậm bước khi đường hầm rộng dần thành một hang động lớn, trần cao vút mất hút trong bóng tối, chỉ có những cụm nấm phát quang xanh lè treo lủng lẳng như những vì sao lạc lối. Dưới chân là dòng suối ngầm róc rách chảy, nước trong vắt phản chiếu hình bóng hắn – thiếu niên Ô Sơn bộ lạc giờ mang khí tức Hắc Cương nguyên bản, đôi mắt sâu thẳm hơn sau bao phen sinh tử. Tiếng truy đuổi đã tắt hẳn, thay vào đó là sự tĩnh mịch nặng nề, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vòm đá.

Hắn ngồi xuống bên bờ suối, tay vuốt qua mặt nước lạnh buốt, dùng Luyện Hồn Sơ Khai cảm nhận môi trường. Ý niệm lan tỏa, chạm vào những mảnh ký ức còn sót trong đá – hình ảnh man tử xưa chạy trốn qua lối này, tay cầm mảnh phù tương tự, mặt đầy máu me nhưng mắt sáng ngời hy vọng. "Lối đông dẫn ra Bắc Cương hoang dã, " một ý niệm mơ hồ truyền đến, "nhưng cẩn thận thú triều đêm khuya. " Hắn gật nhẹ, rút Cốt Thương Hắc Cấp kiểm tra lưỡi thương sắc bén, sẵn sàng cho bất kỳ mối nguy nào.

Man lực trong cơ thể dâng trào ổn định, Huyết Mạch Đồ Giám khẽ vận chuyển, phân tích dòng chảy tinh khiết từ viên ngọc vừa tan biến, củng cố huyết mạch man tộc thêm một tầng. Sinh mệnh tràn đầy, không một vết xước từ cuộc chạy trốn khẩn cấp. Nhưng ám ảnh từ Tai Kiếp vẫn lởn vởn: bóng dáng cao lớn dưới huyết nguyệt, giọng nói "Ngươi là ai? " vang vọng mơ hồ. Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay cắm nhẹ vào da thịt – không phải lúc yếu lòng. Di tích Hắc Cương thất tầng sắp ở sau lưng, thế giới Bắc Cương rộng lớn đang chờ, với bộ lạc, A Công, và những bí mật lớn hơn.

Hang động chia làm ba nhánh phía trước: nhánh trái vọng tiếng gió hú như thú gầm, nhánh giữa có ánh sáng yếu từ lá cây lạ lọt qua khe đá, nhánh phải dẫn sâu hơn với mùi thảo dược nồng đậm. Lối đông quả nhiên là thoát hiểm, nhưng Bắc Cương hoang dã đầy man thú và bộ lạc tranh đoạt, đặc biệt vào đêm khuya. Hắn đứng dậy, Cốt Chùy Lam Cấp treo bên hông nặng trĩu, sẵn sàng tiếp tục. Thương khung vô tận ngoài kia mang theo tang thương của man tộc, nhưng hắn sẽ không cô độc – lời A Công vẫn vang vọng: đừng chết, cũng đừng sống một mình.

Tiếng sói tru xa xa vọng lại từ nhánh trái, nhắc nhở thú triều có thể đang tụ. Hắn hít mùi đất ẩm sâu, quyết định phải chọn đường đi khôn ngoan để rời hẳn di tích trước bình minh. Man hồn rung nhẹ, như cảm nhận được sự thay đổi – Hắc Cương nguyên bản giờ sâu sắc hơn, kết nối với Tai Kiếp mang theo cả cơ duyên lẫn tai ương. Đêm vẫn dài, nhưng lối thoát đã mở.

Bình Luận (0)
Comment