Ngón tay hắn chạm khẽ vào bề mặt viên ngọc. Một dòng ấm áp lan tỏa ngay lập tức từ đầu ngón, không nóng bỏng mà dịu dàng như dòng suối ngầm len qua đá cứng, cuốn lấy kinh mạch toàn thân. Viên ngọc rung động nhẹ, đám mây trắng bên trong cuồn cuộn xoáy lại, rồi bùng nổ thành vô số tia sáng mỏng manh chui vào da thịt hắn.
Hắn đứng yên, mắt khép hờ. Không đau đớn, chỉ có sự tràn đầy đến mức khiến tim đập mạnh hơn một nhịp. Ký ức không phải của hắn ùa về, rõ ràng như vừa xảy ra hôm qua, dù đã cách xa ngàn năm. Hắn thấy một lão nhân áo xám bạc, tóc rối bù dính đầy bụi đất, ngồi trước phiến đá này trong bóng tối đại sảnh. Lão vận man lực yếu ớt, từng nét khắc lên viên ngọc bằng máu tươi từ ngón tay. Mỗi nét một lời thì thầm, giọng khàn đặc: "Người mang Hắc Cương, nếu ngươi đến đây, nghĩa là Tai Kiếp đã chọn ngươi. Đừng để Thực Thể Vô Nam nuốt chửng linh hồn. Lối thoát ở phía đông, sau bức tường mang hình sói bạc. Nhưng nhớ, man hồn ngươi đã kết nối với nỗi đau – nó sẽ gọi ngươi quay lại. "
Hình ảnh chuyển động chậm rãi. Lão nhân ngẩng đầu nhìn thương khung vô tận qua khe nứt trần hang, huyết nguyệt đỏ thẫm treo lơ lửng như vết thương chưa lành của trời đất. Lão cười buồn, nếp nhăn trên mặt sâu hoắm như khe vực. "Ta chờ ngươi, hậu bối. Man tộc chúng ta. . . chỉ còn bóng tối vĩnh hằng. " Rồi lão gục xuống, thân xác hóa tro bụi, chỉ còn viên ngọc lấp lánh một mình trong đêm dài.
Mùi hoa cổ trở nên nồng nàn hơn, phảng phất hương đất sau cơn mưa máu. Hắn cảm nhận rõ ràng: đây là tâm tình của lão Linh Tuệ Giả cuối cùng của dòng Hắc Cương, gửi gắm hy vọng mong manh vào kẻ sau. Ký ức không chỉ là lời nói, mà còn là một dòng man lực tinh khiết, len lỏi vào man hồn hắn, củng cố kết nối với Tai Kiếp cổ xưa. Hắc Cương Thuật trong cơ thể rung động, như được đánh thức thêm một tầng, trí tuệ nguyên bản rõ ràng hơn bao giờ hết.
Viên ngọc dần mờ đi. Bề mặt nứt ra những đường vân mỏng, rồi vỡ tan thành bụi ánh sáng rơi lả tả xuống phiến đá. Ở giữa đống bụi ấy, một mảnh phù lục nhỏ hiện ra, lấp lánh sắc bạc nhạt, khắc biểu tượng sói bạc chính xác như trong ký ức. Hắn nhặt nó lên, lòng bàn tay cảm nhận sức sống còn sót lại từ lão nhân xa xôi. Mảnh phù này chính là chìa khóa mở lối đông, dẫn ra khỏi di tích Hắc Cương thất tầng.
Nhưng ký ức còn để lại một nỗi ám ảnh mơ hồ. Trong dòng chảy ấy, hắn thoáng thấy hình bóng chính mình – không phải thiếu niên Ô Sơn bộ lạc, mà một bóng dáng cao lớn đứng giữa huyết nguyệt, man hồn rạn nứt với vô số mảnh ký ức lạ lẫm. "Ngươi là ai? " Giọng nói ấy vang vọng trong đầu, không phải của lão Linh Tuệ Giả, mà từ sâu thẳm Tai Kiếp. Hắn lắc đầu, ép nó chìm xuống. Giờ không phải lúc suy tư.
Căn phòng rung nhẹ. Từ xa vọng lại tiếng đá lạo xạo, lẫn tiếng bước chân nặng nề của ai đó – ba chiến sĩ Bắc Cương Bộ chưa từ bỏ truy vết. Chúng đã lần theo dấu vết năng lượng từ vụ nổ Thanh Linh Thạch, và giờ đang tiến gần đường hầm. Hắn siết chặt mảnh phù bạc trong tay. Lối đông cách đây không xa, nhưng cần hành động nhanh. Man lực trong cơ thể dâng trào hơn trước, sinh mệnh tràn đầy như được tưới tắm bởi dòng suối ký ức ấy.
Hắn quay người, quan sát bức tường phía đông căn phòng. Dưới ánh sáng yếu ớt từ những mảnh vụn ngọc còn sót, một hình sói bạc mờ nhạt hiện ra trên đá, khớp với ký ức. Mảnh phù trong tay hắn nóng lên, sẵn sàng kích hoạt. Nhưng tiếng bước chân kia đã rõ hơn, kèm theo hơi thở thô nặng. Thời gian không còn nhiều.
Hắn đứng đó, gió từ khe đá mang theo mùi kim loại tanh của giáp đồng đen. Lão Linh Tuệ Giả đã chờ ngàn năm để trao gửi. Giờ hắn phải chọn: mở lối ngay lập tức, củng cố bản thân trước khi chạy trốn, hay dùng ký ức mới để đối phó kẻ đuổi theo. Thương khung ngoài kia vẫn im lặng, như chờ đợi quyết định của một man tử cô độc.