Mặc Trầm Uyên dừng chân trước cửa căn phòng nhỏ. Ánh sáng trắng nhạt từ vật thể trên phiến đá trải ra như một tấm lụa mỏng, phủ lên những đường vân đá ẩm ướt. Mùi hoa cổ ngọt nhẹ nhưng đượm buồn quyện trong không khí lạnh, khiến hắn nhớ đến những đóa hoa nở trong đêm tang lễ ở Ô Sơn bộ lạc. Hắn không vội bước vào. Tay phải buông lỏng bên hông, lòng bàn tay trái đặt lên ngực, nơi mảnh da cổ vẫn còn hơi ấm. Hắc Cương Thuật trong thân thể lặng lẽ vận chuyển, nhưng lần này, hắn không dùng nó để thăm dò. Thay vào đó, hắn nhắm mắt lại, tập trung vào dòng tri thức mới nhận được – Huyết Mạch Đồ Giám.
Kỹ thuật nội quan và phân tích huyết mạch man tộc thức tỉnh trong tâm trí hắn. Nó không phải là một công pháp tấn công, mà là một con mắt thứ ba, một cách cảm nhận thế giới ở tầng sâu hơn. Man lực của hắn chảy theo một quỹ đạo kỳ lạ, không tỏa ra ngoài mà quay ngược vào trong, rồi lan tỏa thành một mạng lưới vô hình cực mỏng, nhẹ nhàng chạm vào mọi thứ trong tầm mắt. Hắn không 'nhìn' bằng mắt nữa. Hắn 'cảm' bằng huyết mạch.
Đầu tiên là không khí. Hắn cảm nhận được từng phân tử hơi ẩm, và trong đó, lẫn lộn những hạt bụi phấn hoa cổ xưa đã khô héo từ ngàn năm. Chúng mang theo một dấu ấn huyết mạch rất nhạt, không phải của con người, mà của một loài thực vật linh dị đã tuyệt chủng. Tiếp đến là những bức tường đá. Dưới sự phân tích của Huyết Mạch Đồ Giám, chúng không còn là khối vô tri. Hắn thấy được những đường mạch địa mạch vi tế chạy trong đá, như huyết quản của lòng đất, đang ở trạng thái ngủ yên, không có năng lượng lưu chuyển. Không có cạm bẫy man thuật nào được kích hoạt.
Cuối cùng, hắn hướng sự chú ý về phía vật thể phát sáng. Ánh sáng trắng của nó, dưới con mắt huyết mạch, hiện ra như một vầng hào quang tĩnh lặng, không nhấp nháy, không xung động. Nhưng xung quanh nó, hắn cảm nhận được một trường năng lượng rất đặc biệt. Nó không phải man lực, cũng không phải linh khí thông thường. Nó giống như. . . một loại 'ký ức' được vật chất hóa, một khối tâm tình thuần khiết bị cô đặc lại, lưu giữ qua thời gian dài đằng đẵng. Vật thể ấy không có huyết mạch theo nghĩa sinh vật, nhưng nó có một 'cấu trúc cốt lõi' ổn định đến kinh ngạc, không hề suy suyển dù đã trải qua bao nhiêu năm tháng.
Hắn mở mắt. Ánh sáng trắng vẫn dịu dàng. Căn phòng nhỏ hình bán nguyệt, trần thấp, được tạo thành tự nhiên từ sự kết tinh của một loại thạch nhũ đặc biệt. Vật thể phát sáng nằm trên một phiến đá phẳng, hình dáng như một viên ngọc trứng nhỏ, to bằng nắm tay trẻ con. Bề mặt của nó trong suốt như pha lê, nhưng bên trong lại có những đám mây ánh sáng trắng chuyển động chậm rãi, tựa như một vũ trụ thu nhỏ đang thở.
Mặc Trầm Uyên bước vào. Chân hắn chạm mặt đá, tiếng bước chân vang nhẹ trong không gian tĩnh lặng. Hắn tiến đến gần phiến đá. Mùi hoa cổ càng lúc càng rõ, phảng phất một nỗi niềm tiếc thương vô hạn. Hắn đưa tay ra, nhưng không chạm vào viên ngọc. Ngón tay cách nó khoảng một tấc, hắn lại vận Huyết Mạch Đồ Giám, tập trung phân tích lần cuối. Lần này, hắn cố gắng đọc 'cảm xúc' mà vật thể tỏa ra.
Một làn sóng êm dịu, ấm áp, nhưng đầy vẻ cô đơn, tràn vào ý thức hắn. Không có lời nói, không có hình ảnh, chỉ là một tâm trạng: sự chờ đợi. Một sự chờ đợi dài lâu đến mức đã quên mất mình đang chờ cái gì, chỉ biết rằng mình phải ở đây, tỏa sáng, cho đến khi có ai đó hiểu được. Và trong sự chờ đợi ấy, có một tia hi vọng mong manh, như sợi chỉ tơ trước gió, rằng ánh sáng này sẽ dẫn lối cho một điều gì đó quan trọng hơn.
Hắn thở ra một hơi nhẹ. Vật thể này không nguy hiểm. Nó có lẽ là một loại 'Đạo cụ Ký Ức' hoặc 'Tâm Đăng' cổ xưa, được tạo ra bởi Linh Tuệ Giả hoặc một chủng tộc cổ đại nào đó, với mục đích lưu giữ và chỉ dẫn. 'Ánh sáng đầu tiên từ bóng tối' trên mảnh da cổ có lẽ chính là nó. Nhưng chỉ dẫn đi về đâu?